Author: Vũ Viết Hảo

  • Tư duy sáng tạo: Phải DÁM thử cái mới

    Tư duy sáng tạo: Phải DÁM thử cái mới

    Hôm trước anh có anh đồng nghiệp tự dưng qua chỗ mình ngồi
    Tay bắt mặt cười bảo,
    “Chúc mừng chú!”
    “Chúc mừng chú đã có làm được một điều mới!”
    “Chú đã đi làm bằng xe ga”
    Anh này trước làm cùng phòng với mình
    Nhưng giờ chuyển qua làm quản lý phòng bên cạnh

    Hồi mới đi làm, cách đây khoảng 11, 12 năm rồi – Mình chạy xe Dream hàng Tàu chính chủ. Còi gương đầy đủ, nhưng thiếu phanh trước. Chạy riết cả năm rồi chỉ dùng phanh sau. Cần đạp ở chân bên phải.

    Hồi công ty ra mắt sản phẩm mới năm ở khách sạn Daewoo, chị trưởng phòng nhờ đi xe Nouvo từ địa điểm tổ chức về. Xe đang bon bon trên đường Nguyễn Khánh Toàn, bỗng thấy chiếc xe ô tô ở ngay trước mặt. 

    Hai chân dò mãi chẳng thấy chân phanh đâu?!? Rầm… ! (Xe nảy ra) Rầm! Thế là từ đó không trèo lên xe tay ga nữa…

    …cho đến 10 năm sau. 

    Trong một lần vô Sài Gòn chơi, cô bạn đưa cho Vespa bảo đèo. Giờ đang chạy Wave 110 có dùng phanh trước bóp tay nên mình tự tin đèo.

    Lúc đầu chạy tà tà, thấy êm ngon. Hết Nguyễn Văn Cừ đến Dương Bá Trạc. Qua cầu Kênh Xáng gió mát cũng lên đến 40 km/h. 

    Bỗng đâu cái ổ gà to bằng cái ổ ngan chình ình giữa lối. Chẳng còn cho người ta cơ hội để bóp cái gì nữa! Rầm!!! Chẳng còn kịp bóp nữa!

    Từ đó không còn trèo lên xe tay ga nữa…

    … cho đến tháng trước, vợ kêu đi Lead nặng, dắt đau lưng. 

    Mình thương nên đổi cho xe nhẹ. Mình chọn chạy Lead. Lúc đầu đi chậm thôi. Cứ tà tà chạy sát mép đường cùng mấy em học sinh đi xe điện.

    Mọi thứ cứ gọi là ngon! Sáng đi làm từ 6 giờ, cũng đến kịp check vân tay trước 8 giờ. Tốc độ trung bình dưới 20km/giờ. Qua hơn tháng, giờ chạy ngon luôn. Giờ trèo lên Wave thấy ì ạch chậm.

    ***

    Con người ta tiếp nhận cái mới cũng y như vậy đó. Ta đang đi xe Wave ngon rồi sao tự nhiên bắt chạy Lead. Xe Lead hiện đại đấy nhưng chạy Wave thì có làm sao nào? Phải có lý do gì hợp lý thì người ta mới thử chứ.

    Với bất cứ thứ gì mới đột nhiên ập đến. Chính sách mới, thông tư mới, luật mới. Công nghệ mới, sản phẩm mới. Cả những ý tưởng mới cũng thế. Đều khiến người ta sợ.

    Sợ là phản ứng bản năng giúp ta an toàn trước những hiểm nguy, mà ta có từ thời còn ăn hang ở lỗ từ thời tiền sử. Sợ thì não sẽ tự tiết ra hormone kích thích cơ thể vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu hoặc bỏ chạy. 

    Ta cần đảm bảo sự an toàn trước. Chứ chẳng dại gì chọn ngay cái mới – rất nguy hiểm. Chẳng may fail thì die! Kiểu như người tiền sử gặp voi ma mút thì phải chạy trước đã. 

    Chính vì thế mà hàng triệu ý tưởng đã chết khi còn là trứng nước. 

    Hàng triệu ý tưởng đã chết từ khi còn là trứng nước!

    Hồi mới đi làm mình chỉ biết đến Windows thôi, nên khi nghe đến macOS, Linux thấy lạ lắm. Nhưng đọc xem trên mạng thấy dân creative dùng Mac nhiều lắm, nên cũng mượn tìm MacPro về dùng thử. 

    Mở lên thấy lạ lẫm. Dùng không quen. Được vài ngày đem trả.

    Mười năm trôi qua mà ta vẫn cứ là ta của ngày hôm qua. Muốn sáng tạo lắm mà chẳng biết phải làm sao. Phải làm sao đây? 

    Thế rồi ngày nọ đọc sách nó bảo rằng: Muốn có sáng tạo thì phải chấp nhận thử cái mới. Những cái mà mình chưa từng thử. Những cái mà mình chưa từng thích. 

    Okie fine! Lại thử thôi!

    Web browse thì: Chrome, Firefox, Edge, Safari. Văn bản thì: Microsoft Office, LibreOffice, Google Docs. Sách: Kinh tế, Văn học, Comic, Kỹ năng, Marketing, Lịch sử, Địa lý, … Nhạc: Đen-Trắng, Del Mar, Rock, EMD, New Age, Dân ca, … Rồi đến ăn mặc cũng thử hết các loại, các kiểu. 

    Hệ điều hành: Windows, macOs, cứ có bản cập nhật MỚI là install luôn. Thấy trend MỚI trên mạng xã hội là Google ngay. Rồi nghĩ mình có thể áp dụng cho mình được không? Có áp dụng cho công việc của mình được không?

    Dần dần không còn sợ cái mới nữa. Sẵn sàng đón nhận cái mới bằng tất cả sự háo hức, và nhận ra rằng: Thất bại nhiều chẳng thể giúp ta tránh được thất bại. (Vì cuộc sống này phức tạp, mơ hồ, luôn thay đổi). Mà thất bại sẽ giúp ta đứng dậy NHANH hơn sau mỗi lần fail.

    Muốn sáng tạo thì phải thử cái gì mới.

    Tập sáng tạo là như thế đó. Là dám chấp nhận cái mới. Là can đảm thử (dùng/làm) cái mới. Là hướng đến chỗ “không an toàn” (tức là “mạo hiểm”.)

    Bạn đã lần nào THỬ lao vào chỗ không an toàn chưa? Hay vẫn luôn mặc định những lựa chọn an toàn?

    Robin Sharma từng nói: “Không có gì điên khùng bằng việc ngồi hi vọng những hành vi cũ sẽ tạo ra một kết quả mới.”

    SÁNG TẠO là DÁM THỬ CÁI MỚI!

  • Khi ta có thời gian để cảm nhận

    Khi ta có thời gian để cảm nhận

    Cái nắng đã oi ả. Và càng trở nên khó chịu hơn với tiếng ve kêu ra rả suốt ngày. Ve ở Hà Nội không già bằng ve ở trên rừng nên tiếng kêu mang giai điệu sầu thảm hơn là hào sảng, nên cách gọi cũng khác nhau, ở vùng rừng họ gọi là ve sèng – mang đậm tiếng địa phương nhưng lại mang một âm hưởng hoàn toàn khác, mang một hơi thở hoàn toàn khác về cảm nhận của tiếng ve mùa hè.

    Phượng và bằng lăng năm nay nở rộ, đường Duy Tân, và những con đường xung quanh khu công nghiệp vừa và nhỏ Cầu Giấy ngập một màu đỏ của hoa phượng và màu tím của bằng lăng.

    Ngỡ ngàng khi một buổi chiều mưa mở rèm nhìn qua ô cửa kính của tầng 8 xuống, thấy đỏ rực trong mắt một màu. Rồi chợt nhận ra rằng chính nó, chính Phượng mới là một hoàng hậu của mùa hè, nổi bật nhất trong hay ở bất cứ khoảng đường hay góc vườn nào. Có khi là ở một góc đường, có khi ở góc vườn, có khi ở ở trong một góc sân trường kỷ niệm nào đó nằm sâu trong ký ức, không xa lắm nhưng cũng không thực sự rõ ràng để cảm nhận.

    Không có quá nhiều lựa chọn cho con đường trước mặt, mù mịt và không thể xác định. Chả ai bảo cho những đứa đứa học sinh biết về con đường sau cánh cửa trường cấp 3 là gì hay làm thế nào để biết được con đường đó. Những suy nghĩ non nớt chỉ nghĩ được rằng phải liên hoan chia tay trước ngày thi tốt nghiệp để tránh việc những người không làm được bài sẽ không tham gia nếu tổ chức sau kỳ thi.

    Cũng đã có những giọt nước mắt rơi mà không hề biết là vì tiếc nuối hay lo sợ con đường đi trước mặt mình. Nhớ mãi câu “chỉ có một điều có thể chắc chắn được ở tương lai là sự không chắc chắn” mà đọc mãi rồi mới hiểu hết được…

    Cũng chả biết phượng và bằng lăng mọi năm có nở nhiều hay không, cũng chả biết có khi nào sự hòa quyện của các màu sắc đó khiến cho những suy nghĩ cứ vẩn vơ, cứ trôi về một nơi vô định hay không. Hay bởi vì ta không có thời gian nào để dành riêng cho những ký ức về một miền xa xôi nào đó, vừa tiếc nuối, vừa sợ sệt.

    Khi ta có thời gian để cảm nhận những thứ rất đỗi quen thuộc mà những ngày bình thường nó bị lấp đầy bởi công việc, bởi lo toan về tiền, …

    Một buổi sáng mời bạn một ly cafe buổi sáng trên con đường mới được đặt tên. Cố gắng dậy sớm để tạt vòa một cây ATM để rút tiền trang trải cho chi tiêu của cả gia đình trong một tháng. Nắng sớm nhạt mà trong, sắc mà lại ngọt chiếu xiên qua hoặc thẳng vào những nụ bằng lăng tím nhạt nhạt. Cả một con đường hàng trăm mét chỉ một màu bằng lăng tím tái. Để khi đi qua nó đã xa rồi mà vẫn cố ngoái lại nhìn, ngắm… Tự nhiên thấy mình đã đánh mất một cái gì đó…

    Định mang máy ảnh đi chụp lấy một ít làm tư liệu, nhưng chợt thấy rằng nó đã ở trong mình rồi thì phải nên khi đi qua những hàng cây ấy, thấy mình như thuộc về nó, là một phần của nó. Chắn chắn nhiều người cũng đã có những những bức ảnh thật đẹp của phượng và bằng lăng, và các bạn hẳn sẽ chẳng mất gì nếu cho tôi xin một tấm…

    Hãy dành tặng cho mình một vài khoảng thời gian để cảm nhận – như một phần thưởng cho chính bản thân./.

  • Nhà lãnh đạo không chức danh

    Nhà lãnh đạo không chức danh

    Như John C.Maxwell đã viết trong cuốn “Phát triển kỹ năng lãnh đạo”: Lãnh đạo là sự ảnh hưởng. Không hơn, không kém. Nhà lãnh đạo không chức danh chính là một guideline đầy đủ mà tôi có thể lấy để rèn luyện mình.

    Vì lãnh đạo là sự ảnh hưởng nên: Anh không cần chức danh để trở thành một nhà lãnh đạo. Nếu sự ảnh hưởng là vì chức danh, khi anh không còn chức danh nữa, anh sẽ chẳng là gì nữa. Sự ảnh hưởng không phải bởi chức danh, thì đó mới là lãnh đạo thực sự. Mọi người tin tưởng, theo anh bởi cảm phục chính con người anh, nó sẽ là mãi mãi.

    Những định kiến, suy cho cùng, vẫn là nhận xét dựa trên một nền tảng mang tính cá nhân, chủ quan của một người nào đó. Ví như nền văn hoá Việt Nam, hình thành luật bất thành văn là, anh đi làm lâu là anh phải dần dần trở thành quản lý, lãnh đạo. Thế nên, bất cứ một tin tuyển dụng nào cũng đề cao con đường công danh, chứ không có mấy tin tuyển dụng lấy việc phát triển con người làm thông điệp. Và hẳn nhiên, các ứng viên cũng bị những lời hứa về chức danh làm cho ám ảnh.

    Ơ kìa! Tiền nhân đã dạy “Đã mang tiếng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông”, nên hậu bối phải có cái “danh gì” chứ! Danh gì mà chẳng được. Thế nên từ nhà nước đến doanh nghiệp, một hệ thống chức danh được xây dựng, phân cấp như một cây phả hệ hàng chục thế hệ. Và người ta phấn đấu bằng mọi cách, mọi thủ đoạn, sở đoạn, trường đoạn để có được cái chức danh.

    Khi không hiểu đúng ý nghĩa và bản chất của một nhà lãnh đạo, ta dấn thân vào thì chẳng khác gì đang tự vùi mình trong cái một cái hố không lối thoát.

    “Nhà lãnh đạo không chức danh” sẽ giúp cho những ai không thích chức danh sẽ có thêm nguồn động lực để trở thành nhà lãnh đạo.

    Xuyên suốt cuốn sách là những kiến thức, những cách thức, những kỹ năng mà một nhà lãnh đạo không chức danh cần phải có – mà cũng cần cho cả những nhà lãnh đạo “có chức danh”. Phải tự hoàn thiện mình trước, kỷ luật với bản thân mình, tự tạo động lực cho mình, … bởi đó là những đức tính sẵn có trong mỗi người – chỉ là chúng ta không muốn thể hiện ra.

    Lãnh đạo không chức danh sẽ luôn mỉm cười với mọi khó khăn, phải hòa mình vào những khó khăn, những thách thức để sống với nó, tìm ra cách chinh phục nó chứ không phải trốn tránh nó. Thời kỳ hỗn độn chính là thử thách, là thời điểm để nhìn ra những nhà lãnh đạo vĩ đại nhất.

    Lãnh đạo không chức danh là sự quan tâm, sẻ chia với những đồng nghiệp bên cạnh mình bằng cả trái tim. Hãy tạo mối quan hệ với họ càng sâu sắc, hiểu họ như bản thân mình, sống với niềm vui, nỗi buồn của họ, bạn sẽ tạo được sự ảnh hưởng thực sự. Mối quan hệ càng sâu sắc, tinh thần lãnh đạo càng mạnh mẽ.

    Cuốn sách còn nói về khái niệm “Giờ lãnh đạo” khá thú vị. Hãy thức dậy từ 5h sáng và dành cho mình một giờ lãnh đạo. Những gì bạn bắt đầu vào một ngày, sẽ quyết định cả ngày đó. Hãy thể dục, đọc sách, lên kế hoạch, mục tiêu cho một ngày để có được sự chủ động trong mọi việc trong giờ lãnh đạo này.

    Một cuốn sách xuất sắc cho bất kỳ ai muốn trở thành một nhà lãnh đạo.

  • Run rẩy chạm nhẹ vào ký ức

    Run rẩy chạm nhẹ vào ký ức

    Có những ngày thu bị lạc cứ lững thững mát giữa những chói chang, oi ả, ồn ã…

    Có những cảm xúc bị lạc cứ lãng đãng trôi giữa những hối hả, vội vã, bon chen…

    Bất chợt se lạnh…

    Bất chợt bâng khuâng…

    Thoảng trong gió là mùi hương ngọc lan, mùi nhẹ lắm nhưng vẫn đủ khiến ta phải chững lại ngó nghiêng tìm kiếm loài hoa trắng kiều diễm đó. Có thể vì mùa hè bức nóng nên mới có nhiều hoa màu trắng như vậy trải khắp các nẻo đường. Để níu giữ những cảm xúc thuần khiết còn xót lại…

    Mùa lướt qua mùa như người lướt qua người. Bị cuốn vào hay tự cuốn vào cái dòng vội vã đến vô tình đó rồi chẳng thể tìm được lý do nào để dứt ra. Cứ trôi mãi, quay mãi như kim giờ, kim phút, kim giây…

    Rồi một ngày mệt lả, mệt buông, mệt thả… lững thững, lãng đãng, bâng khuâng…

    Bất chợt mỉm cười. Nhận ra rằng mình đã từng có rất nhiều những cảm xúc hoang sơ. Ai cũng đã từng có những cảm xúc như thế, đẹp thuần khiết. Giờ ở đâu rồi?

    Bất chợt e thẹn. Run rẩy chạm nhẹ vào ký ức. Thổn thức. Thấy đói, thấy nghèo, thấy buồn, thấy đẹp.

    Ngày mai nắng sẽ lại đốt lửa. Sẽ lại đủ đầy những bon chen, ngột ngạt, những vội vã lướt qua nhau…

  • 5 cấm kị về ngôn ngữ khi xử lý khiếu nại, phàn nàn của khách hàng!

    5 cấm kị về ngôn ngữ khi xử lý khiếu nại, phàn nàn của khách hàng!

    Với khách hàng phàn nàn hay khiếu nại mà nói, phần lớn họ có thể tha thứ cho lỗi lầm vô tình của nhân viên bán hàng hoặc thiếu sót trong sản phẩm của công ty, nhưng họ không thể chấp nhận thái độ không thân thiện của nhân viên bán hàng khi xử lí vấn đề, hoặc vì xử lí không đúng cách mà mang lại sự không vui cho bản thân. Khi đối mặt với khách hàng khiếu nại, nhân viên bán hàng nên tránh tình huống dưới đây:

    Giá rẻ thì chất lượng kém

    Khi khách hàng cho rằng giá sản phẩm quá cao, nhân viên bản hàng thường sẽ lấy cách nói giá rẻ thì chất lượng kém để đối phó với khách hàng. Cách nói này thông thường sẽ làm tổn thương lòng tự tôn của khách hàng, khiến khách hàng cảm thấy bản thân rất nghèo nàn, chỉ xứng mua đồ giá rẻ. Sau khi khách hàng có suy nghĩ này thì sẽ cảm thấy nhân viên bán hàng coi thường mình, từ đó sẽ phản cảm với nhân viên bán hàng, dĩ nhiên cũng sẽ không liên lạc với nhân viên bán hàng nữa.

    Đây là quy định

    Nhân viên bán hàng thường đối phó với khách hàng như sau: “Xin lỗi, đây là quy định của công ty.” Mục đích công ty quy định là để phục vụ tốt hơn, cho dù khách hàng không biết mà vi phạm quy định của công ty, thì nhân viên bán hàng cũng không được dùng quy định làm bia chắn để trách móc khách hàng. Nếu đổ lỗi cho quy đinh, không những không thể giải quyết vấn đề mà sẽ tăng thêm hiểu lầm cho khách hàng, hơn nữa khách hàng sẽ chuyển sự bất mãn với nhân viên bán hàng sang công ty. Nếu quy định của công ty nảy sinh xung đột với luật pháp có liên quan thì càng không được nói như vậy.

    Gặp phải khiếu nại hoặc phàn nàn của khách hàng, nhất định không được kiếm cớ. Kiếm cớ thực ra là đẩy vấn đề cho khách hàng, là cách làm vô trách nhiệm, sẽ khiến khách hàng càng bất mãn, mất đi niềm tin vào doanh nghiệp, khiến vấn đề trở nên phức tạp. Cuối cùng, dù cuối cùng giải quyết được vấn đề của khách hàng thì cũng khiến khách hàng nảy sinh phàn nàn mới.

    Cơ bản không có chuyện này!

    Đối với phàn nàn hoặc khiếu nại của khách hàng, nếu bạn tránh né tiêu cực hoặc dùng “cơ bản không có chuyện này” để đối phó với khách hàng, vậy thì cho dù là “không có chuyện này” thật, hay thoái thác trách nhiệm, bạn đều làm tổn hại nghiêm trọng đến lòng tự tôn của khách hàng. Khách hàng cảm thấy bạn đang nói dối anh ta, chắc chắn sẽ càng phản cảm hơn với bạn.

    Phải biết rằng, bất kì sản phẩm hay dịch vụ nào cũng có khiếm khuyết, khi khách hàng nói sản phẩm hoặc dịch vụ có vấn đề, nhân viên bán hàng không được tùy tiện phủ nhận, như vậy sẽ khiến khách hàng cho rằng nhân viên bán hàng vô trách nhiệm. Nếu cuối cùng phát hiện đúng là sản phẩm hoặc dịch vụ của bạn có khiếm khuyết, vậy thì bạn sẽ càng bị động.

    Không biết

    Khi khách hàng đưa ra vấn đề, nếu nhân viên bán hàng nói “không biết”, “không rõ điều đó chứng tỏ nhân viên bán hàng không có tinh thần trách nhiệm. Nhân viên bán hàng nên cố gắng giải đáp nghi vấn của khách hàng, cho dù thật sự không biết, cũng phải tích cực giúp khách hàng giải quyết vấn đề. Hơn nữa, nhân viên bán hàng nói “không biết” sẽ khiến khách hàng nghĩ rằng nhân viên bán hàng không hiểu bán hàng. Lúc đầu khi mua sản phẩm bạn nói rõ ràng rành mạch, bây giờ xảy ra vấn đề bạn lại không biết, khách hàng sẽ cho rằng bạn rất vô trách nhiệm, thậm chí lừa dối khách hàng.

    Để sau rồi tính

    Nếu khách hàng muốn bạn giải quyết vấn đề, bạn nói “sau này sẽ liên lạc với anh” ,“bây giờ tôi còn có việc”… rõ ràng là kiếm cớ; nếu vấn đề khách hàng đưa ra quả thực cần/mất thời gian nhất định mới có thể giải quyết được, tốt nhất nên trả lời: “Trước ngày X, tôi nhất định sẽ liên lạc với anh!”. Cho khách hàng một câu trả lời rõ ràng là chứng tỏ công ty bày tỏ quyết tâm giải quyết vấn đề cho khách hàng, và khiến khách hàng cảm thấy bạn rất chú trọng vấn đề của anh.

    Khách hàng cảm thấy hài lòng rồi, dĩ nhiên sau này sẽ muốn quay lại với bạn, nếu đối phó cho xong chuyện, khách hàng càng bất mãn, sau này vĩnh viễn sẽ không tới nữa.

  • 25 trích dẫn truyền cảm hứng & động lực phục vụ khách hàng

    25 trích dẫn truyền cảm hứng & động lực phục vụ khách hàng

    “Bất kì một khách hàng nào ra đi với tâm trạng thiếu tôn trọng và thất vọng, đồng nghĩa với hàng ngàn dollar bị ném qua cửa sổ. Thêm vào đó là sự thất bại trong lời hứa và thương hiệu mà công ty đã xây dựng từ trước đến nay. Có thể bạn không nhìn thấy, nhưng nó đang xảy ra hàng ngày.”

    “Bạn sẽ rất khó để có  được lợi thế về sản phẩm hoặc giá, vì nó dễ dàng bị đối thủ bắt chước. Nhưng có được một văn hóa phục vụ khách hàng tốt, nó sẽ không thể bị sao chép.” 

    Đó chỉ là 2 trong số 25 trích dẫn của những nhà lãnh đạo vĩ đại của thế giới về văn hóa phục vụ khách hàng. Những trích dẫn này sẽ giúp cho bạn an tâm hơn, có nhiều động lực hơn để tiếp tục xây dựng một văn hóa phục vụ ấn tượng với khách hàng của mình.

    25 trích dẫn của những nhà lãnh đạo vĩ đại của thế giới về văn hóa phục vụ khách hàng.
  • Nghệ thuật bán hàng của người Do Thái

    Nghệ thuật bán hàng của người Do Thái

    Bạn sẽ trả lời như thế nào khi được mời uống một thứ gì đó trong một cuộc hội họp?

    Bạn đến dự một cuộc hội họp với khách hàng, đồng nghiệp hoặc người bán hàng. Bạn đi vào văn phòng của họ, và họ hỏi bạn: “Anh/chị có muốn uống gì không? Bạn sẽ trả lời “Có” hay “Không”?

    Đây là ví dụ về một tình huống chúng ta gặp nhiều lần trong đời nhưng chưa bao giờ dành thời gian để nghĩ xem nên trả lời như thế nào.

    Về khía cạnh kinh doanh, marketing và thậm chí là quan hệ giữa người với người, ta nên làm gì trong tình huống nói trên? Các nghiên cứu chỉ ra rằng trong trường hợp này, đa số mọi người đều trả lời “Không”, nhưng chẳng phải vì họ không khát.

    Sau đây là một số câu trả lời người ta đưa ra để lý giải tại sao họ từ chối một đề nghị như thế: 

    “Tôi không cảm thấy thoải mái khi được phục vụ.”

    “Tôi muốn tập trung làm việc hiệu quả thay vì phí thời gian nhấm nháp cà phê và nói chuyện phiếm.”

    “Việc nhận lời mời đó sẽ tự động khiến tôi rơi vào vị trí keo dưới trong mắt người khác – vì tôi đang cần một điều gì đó ở họ.”

    Và còn nhiều câu trả lời tương tự nữa. 

    Tuy nhiên, câu trả lời nên là “Có”!

    Bạn nên đồng ý uống thứ gì đó khi được mời – hành động đó sẽ lịch sự hơn, giúp bạn có cơ hội trò chuyện với đối phương, đồng thời giúp đối phương quen với việc làm đó cho bạn. Hơn nữa, khi đó bạn sẽ không bị khát và giúp bản thân tươi tỉnh hơn, từ đó, bạn có thể có được cho độ tốt nhất trong suốt cuộc gặp.

    Người ta luôn suy nghĩ ở tầm “vĩ mô” về chuyện thuyết phục và mua bán, nhưng hoạt động giao tiếp giữa người với người thành công hay thất bại thường là chỉ vì những chuyện cỏn con. Chẳng hạn, đừng từ chối một người xa lạ vừa mới mời bạn một thứ gì đó… Phản ứng của bạn hoặc ý nghĩa của hành động bạn thể hiện không phải lúc nào cũng rõ ràng, đôi khi nó bị hiểu thế nào là do tiềm thức của đối phương.

    Vậy, bạn đã trả lời “Có”, và giờ chúng ta chuyển sang câu hỏi khác.

    Nóng hay lạnh?

    Nghĩa là, một thức uống nóng (cà phê, trà) hay thức uống lạnh (nước lọc, nước ép)? Nghiên cứu cho thấy hát nên là thức uống nóng! những người đã trả lời “Có” trong câu hỏi trên sẽ chọn thức uống lạnh (thường là một ly nước lọc). Thế nhưng, cấu trả lời nên là thức uống nóng.

    Tại sao?

    Vì khi chọn đồ uống nóng, bạn đã tự “mua” cho mình ít nhất mười lăm phút nói chuyện với người đó, trong khi chờ cà phê nguội hơn và tới khi bạn uống hết ly cà phê đó. Nếu ai đó nơi bạn một thức uống nóng, và bạn nói: “Không, cảm ơn, cho tôi một ly nước lọc là được rồi” thì thực chất bạn đang (vô tình) cắt ngắn cuộc gặp của mình!

    Nhân tiện, hãy lưu ý, khi bạn đi đến một cuộc hẹn với ai đó thiếu kiên nhẫn hoặc muốn cuộc gặp thật ngắn gọn, bạn thậm chí sẽ chẳng được mời thức uống, và trong trường hợp cực đoan thì có khi bạn còn không được mời ngồi nữa!

    Vậy nên, để đảm bảo có một cuộc gặp ý nghĩa và chất lượng, bạn nên nhận lời khi được mời uống thứ gì đó, chọn thức uống nóng, và quan trọng nhất), bạn nên mời đối phương cùng uống với mình!

    Điều này sẽ thể hiện cho người đó thấy rằng bạn quan tâm đến phúc lợi của họ, và điều đó sẽ củng cố lòng tin và sự tương tác giữa hai người. Đây là những chi tiết nhỏ nhưng có thể mang lại kết quả tuyệt vời. 

    Do đó, lần sau, khi được hỏi: “Anh/chị có muốn uống gì không?”, thì hãy nhớ câu trả lời lý tưởng nên là: “Vâng, cảm ơn. Vui lòng cho tôi thức uống nóng, và hy vọng anh/chị sẽ uống cùng tôi…”

  • Blockchain và những câu hỏi thường gặp

    Blockchain và những câu hỏi thường gặp

    Blockchain là gì?
    Để giải thích một thuật ngữ được xây dựng dựa trên các thuật toán mã hoá với những người không có kiến thức về mã hoá thì cũng chẳng khác gì đi giải thích internet là gì với những người không có kiến thức về công nghệ thông tin.

    Blockchain là một công nghệ mà bất kỳ ứng dụng nào xây dựng trên nó sẽ giúp cho các giao dịch được thực hiện một cách ngang hàng, minh bạch và không chịu bất cứ một rủi ro nào từ bên thứ 3 tới giao dịch đó.

    Blockchain được ứng dụng vào những lĩnh vực nào?
    Bất cứ lĩnh vực nào liên quan đến giao dịch, trao đổi (hàng hoá, giá trị) giữa mọi người với nhau trên internet đều có thể ứng dụng Blockchain. Nhớ nhé, phải phát sinh sự trao đổi giá trị hoặc giao dịch mua bán thì mới cần và có thể ứng dụng công nghệ Blockchain.

    Gần đây, nhờ đặc tính minh bạch và bảo mật, Blockchain còn được ứng dụng vào bầu cử, có thể kế đến là thi cử.

    Làm sao mà Blockchain lại bảo mật?
    Vì để một giao dịch được thực hiện thành công, cần phải có sự tham gia xác nhận của một chuỗi những người tham gia, thông qua một mã khoá riêng. Do đó, (1) giao dịch không bị phụ thuộc vào một bên thứ 3 nào và (2) để lấy cắp được dữ liệu mã hoá này, hacker phải có mã khoá của tất cả những người thuộc chuỗi, nên nó có độ an toàn cao.

    Uber/Grab, AirBnB có phải là những ứng dụng xây dựng trên nền Blockchain?
    Không phải. Các nền tảng này tuy vận hành dựa trên giao dịch trực tiếp giữa người bán với người mua, ngang hàng và minh bạch, nhưng lại vẫn phụ thuộc vào bên thứ 3 – là các chủ sở hữu của những ứng dụng này.

  • Thành Cát Tư Hãn và sự hình thành thế giới hiện đại

    Thành Cát Tư Hãn và sự hình thành thế giới hiện đại

    Những bài học (tạm) rút ra từ Thành Cát Tư Hãn sau khi đọc một nửa cuốn sách “Thành Cát Tư Hãn và sự hình thành thế giới hiện đại” của Omega Plus Books

    Về dùng người (sử dụng nhân sự)
    Có thể khẳng định cách dùng người của ông là một bước đột phá vào thời đó: Sử dụng con người dựa trên thực lực, kỹ năng của họ chứ không vì mối quan hệ. Thật khó tin được điều này với truyền thống văn hóa kiểu bộ lạc, nhưng Genghis Khan đã cho thế hệ sau thấy, điều đó sẽ mang lại sức mạnh như thế nào.

    Về sáng tạo (học tập & cái tiến)
    Luôn học tập và ứng dụng những thứ mới học được từ vùng đất chiếm được vào điều hành, vào chiến đấu cho những cuộc chinh phục tiếp theo. Ông hiểu rằng, sẽ không thể áp dụng cách đánh của chiến thắng cũ vào một trận chiến mới, mà có thể chiến thắng được, nên luôn luôn tiếp thu, học hỏi những kỹ thuật chiến đấu, sản xuất vũ khí mới, có khi là kết hợp chúng lại để cái tiến những món cũ; để áp dụng vào cuộc chinh phục tiếp theo.

    Về truyền thông (PR)
    Genghis Khan đã tận dụng triệt để thứ mà ngày nay gọi là Marketing truyền miệng để viral các câu chuyện kinh khủng về mình, về đạo quân của mình tới những vùng đất ông chuẩn bị chinh phạt. Những câu chuyện đó đã khiến cho quân thù khiếp sợ, hoảng hốt và nhiều khi tự thua, bỏ chạy từ trước khi quân của ông đến nơi. Và cho đến tận thế kỷ 20, vẫn chẳng thể xác thực được những truyền thuyết về Genghis Khan là thật hay hư cấu, thật bao nhiêu và hư cấu bao nhiêu nữa!

    Về đầu tư cho tương lai
    Đến khi ngoài 60 tuồi, ông mới nhận ra mình đã mải mê chinh chiến mà quên mất dạy các con của mình (lúc này đều đã trưởng thành) những kinh nghiệm, bí kíp mà mình đã đúc rút ra được. Đó là điều khiến ông nuối tiếc nhất trong cuộc đời của mình.

    Luôn đổi mới và sáng tạo sau mỗi cuộc chiến, Thành Cát Tư Hãn không bao giờ sử dụng một cách cho 2 cuộc chiến. Ông luôn học tập, kết hợp các công cụ, vũ khí của những vùng đất mà ông chiếm được để đưa vào áp dụng trong cuộc chinh phạt tiếp theo.

    Thành Cát Tư Hãn không để lại một sáng chế nào, mà để lại một nền tảng cho thế giới hiện đại – là mạng lưới giao thương hàng hóa giữa các nền văn hóa, tôn giáo khác nhau.

  • [Quốc gia khởi nghiệp]

    [Quốc gia khởi nghiệp]

    Lần đầu tôi nghe tên cuốn sách này là từ một lãnh đạo cấp nhà nước trong một sự kiện liên quan đến công nghệ – ICT Summit. 

    Sau những ấn tượng về cách giáo dục của người Do Thái qua các cuốn sách liên quan đến nuôi dậy con cái, tôi thực sự đặt sự tò mò của mình lên hàng trước nhất, trên cả người Nhật, hay người Sing. 

    Rồi tôi đặt mua một lô các sách về người Do Thái, về Israel về … đắp đống như bao cuốn sách khác. Vì ngặt một nỗi, tôi dính bệnh book-shopping – mua rất nhiều mà đọc chẳng được bao lâu.

    Bữa rồi, chị quản lý mới chỗ tôi mới trò chuyện về sách, có đề cập đến cuốn này một lần nữa, bảo tìm mua ở hiệu mà không thấy. Tôi về tìm cho chị mượn, mở ra đọc.

    ***
    Mỗi mùa hè đến, hàng triệu học sinh nước mình lại bước vào các kỳ thi vượt cấp. Nhờ sự bùng nổ của mạng xã hội, thông tin sau mỗi ngày thi được cập nhật nhan nhản, nhanh và nguy hiểm! 

    Vui là đã có nhiều quan điểm, ý kiến trái chiều về các cách ra đề – đặc biệt liên quan đến môn văn học. Nhưng cũng buồn là rất nhiều ý kiến vẫn chỉ trích đề chả liên quan gì đến học trình/sách giáo khoa.

    ***
    Đất nước Israel được tôi biết đến có lẽ là từ những bản tin thời sự về chiến tranh, về bạo động, về khủng bố suốt những tháng năm đi học – nó nhỏ bé lọt thỏm giữa Trung Đông, dân số chưa bằng 1/10 nước ta, vẫn bị lệnh cấm vận kinh tế cúa rất nhiều cường quốc. 

    Nhưng dân tộc Israel – những con người trên khắp thế giới này, lại là những người đang kiến thiết nên và đang tiếp tục tạo ra thế giới của tương lai. 

    Những bài học mà cuốn sách mang lại thực là sẽ khiến cho các cấp lãnh đạo của nước ta sẽ phải suy nghĩ nhiều, mà nếu có áp dụng được, cũng phải mất vài chục năm nữa…

    ***
    Đọc sách, đọc những sự kêu ca, chế giễu trên mạng bất chợt nhớ đến bộ phim “Captain Fantastic”, muốn viết review thật dài, mà có nhiều thứ hay quá chả biết viết thế nào. 

    Chỉ khuyên các bạn thi không đỗ: Hãy nhập ngũ. Bởi tinh thần khởi nghiệp, kỹ năng xử lý, giải quyết các vấn đề bất định của các nhà khởi nghiệp Israel đều được học và rèn dũa trong quân đội. Nếu bạn đã từng nghe đến West Point của Mỹ. Chương trình của Israel còn tốt hơn thế!