Author: Vũ Viết Hảo

  • Cách XỬ một khách hàng đang tức giận

    Cách XỬ một khách hàng đang tức giận

    Rất rõ ràng là, bất cứ ai cũng thích được nghe những lời nói tử tế, ngon ngọt, nên nếu bạn gặp phải những khách hàng đang nóng giận, bạn phải nhớ những điều quan trọng sau:

    • Nếu họ đang nói chuyện với bạn, rất có thể là vì trong lúc đó, họ cần bạn.
    • Bạn không phải là một người đang giận dữ, họ mới là. Bạn không phải sống cùng sự giận dữ đó, họ mới sống cùng.
    • Rất có khả năng, bạn có thể (sẽ) giúp cho một ngày của họ trở lên tốt hơn.

    Hãy nhanh chóng làm loãng sự tức giận, hoặc trong một số trường hợp tránh làm gia tăng sự khó chịu của khách hàng, là một kỹ năng cần thiết, quan trọng, mà bất cứ những ai tiếp xúc với khách hàng đều phải quen thuộc với nó. Chỉ có sự bình tĩnh mới giúp bạn có được cách phản hồi hoặc không phản hồi lại thái độ hung hăng của họ, và đảm bảo rằng bạn xử lý mọi tình huống với sự lịch sự và hiệu quả cao nhất. 

    Và bạn đừng bao giờ quên rằng, bạn chỉ là người đại diện cho công ty. Nên khi gặp những khách hàng nóng giận này, bạn hãy đặt mình vào vị trí là người đại diện của công ty để xử lý.

    • Cố gắng điều chỉnh suy nghĩ của bạn để hiểu sự phàn nàn của khách hàng. Có thể bạn chưa từng ở trong hoàn cảnh giống 100% như họ, nhưng bạn có thể đã gặp những hoàn cảnh gần giống như vậy. Hãy nhớ lại những lúc đó để cho họ thấy sự đồng cảm của bạn.
    • Cố gắng loại bỏ cảm xúc của bạn khỏi hoàn cảnh hiện tại và lắng nghe. Quá dễ dàng để lấy tất cả những bức xúc ra khỏi một khách hàng đang tức giận. Nhưng chúng không thực sự có ý nghĩa về mặt cá nhân (với bạn) và chỉ đơn giản là thất vọng với (sản phẩm/dịch vụ) công ty, vì lý do này hay lý do khác.
    • Xin lỗi: Điều này thường là khó nhất, đặc biệt nếu bạn cảm thấy bạn đã không làm gì sai. Lúc này, hãy tự nói với mình rằng: một điều nhịn, chín điều lành; lùi một bước để tiến ba bước. Và luôn nhớ rằng, bạn đang xin lỗi cho công ty, không phải cho chính mình.
    • Đừng sợ những câu ra lệnh. Những từ đáng sợ nhất khi chăm sóc khách hàng là “có người quản lý nào mà tôi có thể nói chuyện được không?”. Đừng lúng túng vì điều này, nếu bạn đúng, người quản lý tốt sẽ luôn ủng hộ bạn. Hãy tiếp tục và nói chuyện với khách hàng.

    Có một danh sách những lời khuyên được sử dụng trong ngành công nghiệp dịch vụ chăm sóc khách hàng để giúp giải quyết những khách hàng thiếu tôn trọng; infographic này chính là một sự tổng hợp tuyệt vời cho những điều cơ bản nhất. Nếu bạn là người mới, đây là một cẩm nang cho bạn. Nếu bạn đã xử lý các trường hợp này tốt rồi, nó vẫn có những thứ hữu ích cho bạn. 

    Infographic: Cách xử lý khi gặp khách hàng đang tức giận.

    Gặp phải những khách hàng nóng tính, đang trong trại thái tức giận giờ đây không còn là hiếm với bộ phận kinh doanh và hỗ trợ khách hàng, có thể nhiều người gặp hàng ngày. Nó không phải là vấn đề riêng ở Việt Nam, mà là vấn đề chung của cả nền công nghiệp phục vụ khách hàng trên toàn thế giới.

    Hi vọng Infographic này sẽ giúp cho các bạn có được những vũ khí lợi hại để đối phó, xử lý với các vị khách hàng nóng tính (đang tức giận).



  • Gen Z và 10 mẹo tiếp thị hiệu quả với thế hệ Z

    Gen Z và 10 mẹo tiếp thị hiệu quả với thế hệ Z

    Thế hệ Z là tụi nào?

    Theo Wikipedia, thế hệ Z (Generation Z hay Gen Z) là những người sinh ra trong khoảng từ 1995 đến 2015. 

    Có khoảng 40% dân số thế giới thuộc thế hệ này. Theo thống kế của Tổng cục dân số, Gen Z chiếm khoảng hơn 30% dân số tại Việt Nam.

    Sao phải tìm hiểu về Gen Zer?

    Hơn 30 triệu Gen Zers này chính là những đối tượng khách hàng của mọi loại hình sản phẩm/dịch vụ hiện nay và trong thời gian tới.

    Điều này cũng đúng cả với truyền thông tuyển dụng lần truyền thông nội bộ. Không sử dụng đúng kênh, không nói đúng thứ ngôn ngữ của thế hệ Z, thông điệp của bạn chỉ đến được thế hệ X, Y mà thôi.

    Thế hệ Z sinh ra cùng với Internet, lớn lên cùng với công nghệ “chạm là chạy”. Giờ họ đều là những công dân của Thế giới phẳng. Gen Zers đang tiếp cận với lượng thông tin khổng lồ và ngày càng SIÊU KHỔNG LỒ. Họ có kỹ năng tiếp cận, nắm bắt nhiều thứ mới nhanh hơn, và cũng quên nó mau hơn ngay khi có thứ gì mới khác khiến họ thấy hợp gu hơn.

    Tất cả những cách thức chúng ta làm có hiệu quả với Gen X, Gen Y sẽ không còn hiệu quả với Gen Z. 

    Thế nên ta phải tìm hiểu về thế hệ Z này.

    Vậy giờ phải làm gì tiếp theo?

    Đầu tiên là phải thay đổi.

    Với mỗi công việc mà bạn đang đảm trách sẽ cần có những chiến lược thay đổi khác nhau. Đó là việc mà bạn phải tự tìm ra chứ chẳng ai làm giúp bạn cả.

    Riêng trong lĩnh vực PR/Marketing, tôi xin chia sẻ với bạn một Infographic khác thú vị. 

    IG này được chia sẻ trên trang UpFrontAnaltics vào tháng 11 năm 2015. Bạn nên xem nó trước khi xem bản làm lại của tôi sang tiếng Việt.

    10 mẹo tiếp thị hiệu quả với thế hệ Z

    Tiếp theo là phải chủ động thay đổi.

    Thật buồn vì đến tận năm 2019 tôi mới tìm hiểu về thế hệ Z và biết đến Infographic này. Sau chưa đầy 4 năm, hai mạng xã hội chia sẻ video là Vine và Meerkat đã đóng cửa. 

    Mark thì hiểu được Gen Zers nên đã nhanh tay mua Instagram vào năm 2016 và ngày càng đầu tư phát triển, cải tiến module video trên Facebook – giờ có tên là Watch – để cạnh tranh sòng phẳng với Youtube của Google.

    Apple cũng vừa ra mắt Apple Music để chuyển đổi số lượng người dùng từ iTune sang là vì thế. Bởi không, 4 năm nữa sẽ chẳng ai biết iTune từng tồn tại – chỉ có Spotify mà thôi.

    Chủ động tiếp cận tìm hiểu những thứ mới. Chủ động thử nghiệm các cách làm mới. Chỉ có chủ động thay đổi từng ngày, nếu chúng ta không muốn mình cũng bị lãng quên.

    Không muốn thay đổi ư?  Không cần đợi “hai triệu năm” như Đen đâu, chỉ hai năm thôi là bạn sẽ tha hồ thời gian để nghêu ngao hát “hai triệu năm” cùng Đen nhé: 

    “Anh cô đơn giữa tinh không này

    Muôn con sóng cuốn xô vào đây

    Em cô đơn giữa mênh mông người…”

    ♫ ♪ ♬

  • BÍ QUYẾT đặt tiêu đề khiến mọi người click đọc NHIỀU HƠN!

    BÍ QUYẾT đặt tiêu đề khiến mọi người click đọc NHIỀU HƠN!

    Cứ vài năm một lần, người ta lại tiến hành những cuộc điều tra nghiên cứu xem những từ ngữ nào có ảnh hưởng đến chúng ta nhiều nhất. Từ nào khiến chúng ta chú ý nhiều hơn, mua sắm nhiều hơn, lộ diện thường xuyên hơn, và trò chuyện cởi mở hơn?

    Từ ngữ đứng đầu danh sách những từ được chú ý nhiều nhất những năm gần đây là “BÍ QUYẾT”.

    “Tôi có bí quyết này muốn nói với bạn”, “Bí quyết của … đã bị tiết lộ”, “Bí quyết có thể giúp bạn thành công/kiếm được nhiều tiền hơn/có một cuộc sống tốt đẹp hơn…”, v.v.. và m..m…

    Tại sao mọi người lại thích nghe BÍ QUYẾT đến thế?

    Bởi vì trong thời đại ngày nay, tất cả chúng ta đều sống với một cảm giác là có điều gì đó mà chúng ta cần biết nhưng vẫn chưa biết được.

    Có những lĩnh vực nhất định mà chúng ta cảm thấy chắc chắn, tự tin, chuyên nghiệp, và có vẻ như ta biết mọi bí quyết về nó. Nhưng cũng có những lĩnh vực mà chúng ta luôn cảm thấy mình cần được nghe ai đó chia sẻ bí quyết.

    Ví dụ, trong một mối quan hệ lãng mạn: “Quan hệ tình cảm của tôi nhìn chung cũng khá tốt. Nhưng có một cặp đôi nọ mà chúng tôi vẫn thỉnh thoảng gặp, họ đã ở bên nhau 20 năm, và vẫn tay trong tay như thể mới bên nhau ngày đầu. Bí quyết của họ là gì?”.

    Hoặc, một người quản lý bán hàng nói: “Về cơ bản, tôi quản lý thời gian của mình rất tốt, tôi rất tập trung và làm việc hiệu quả, nhưng người phụ nữ ngồi cạnh tôi trong văn phòng cô ấy hoàn thành nhiều nhiệm vụ hơn tôi trong khoảng thời gian ngắn hơn tôi. Làm thế nào cô ấy làm được như thế? Bí quyết của cô ấy là gì?”.

    Hoặc trong kinh doanh và tài chính: “Tôi kiếm được tiền, thậm chí là nhiều tiền, nhưng anh chàng nọ còn có thể kiếm nhiều hơn tôi. Trông anh ta lúc nào cũng vui vẻ và mọi thứ đến với anh ta có vẻ rất dễ dàng trong kinh doanh. Làm thế nào anh ta thu được nhiều kết quả như vậy mà hầu như chẳng cản chút nỗ lực nào? Bí quyết của anh ta là gì?”.

    Hầu như sẽ chẳng có ai có loại suy nghĩ phát sinh này: cuộc sống của tôi thật hoàn hảo và không có bất kỳ lĩnh vực nào mà tôi cần phải trau dồi thêm nữa.

    Nếu có bất kỳ ai nghĩ mình hoàn hảo, thì trong thời đại marketing được định hướng số hóa và đầy cạnh tranh này, họ cũng sẽ nhận được vô vàn những thông điệp, nhìn thấy vô vàn những bài viết và quảng cáo về những thứ họ chưa làm chủ được, những nơi họ chưa từng đến và những thứ họ chưa từng đạt được.

    Chúng ta luôn muốn có “nhiều hơn”. Nhân tiện, “nhiều hơn” chính là từ đứng thứ hai trong danh sách những từ được chú ý nhiều nhất, ngay sau “bí quyết”. Tuy nhiên, để có “nhiều hơn” chúng ta cần biết được những “bí quyết” cần thiết.

    Bạn muốn mọi người lắng nghe bạn nhiều hơn?

    Bạn muốn người khác mua nhiều hàng hóa của bạn hơn? Vậy thì hãy tiết lộ bí quyết của bạn cho họ.

    Tôi chủ tâm dùng từ “tiết lộ” thay vì “giảng giải”, vì “tiết lộ” (một trong những từ nằm trong danh sách kia) có thể ngay lập tức liên kết với “bí quyết”, trong khi “giảng giải” lại có khuynh hướng liên kết với trường học (và có ai trong chúng ta lại muốn quay về trường và ngồi trong lớp lần nữa chứ?!).

    Hãy nói với họ điều gì đó thuộc lĩnh vực sở trường của bạn mà họ chưa biết. Hãy nêu bật những lợi ích mà họ sẽ nhận được khi sử dụng sản phẩm hoặc dịch vụ của bạn, và giải thích làm thế nào mà thông qua hợp tác với bạn, họ sẽ nhận được “nhiều hơn” – cải thiện cuộc sống của họ, cái thiện thu nhập của họ, để thu được những điều tốt nhất từ bản thân và nhân viên của mình.

    Copy from a book!

  • Khó chịu đấy thì sao nào!

    Khó chịu đấy thì sao nào!

    Thứ Bảy vừa rồi vợ chồng tôi có cho bọn trẻ đi xem phim rạp. Vừa vặn dịp chúng được nghỉ hè lại trúng luôn ngày Quốc tế Thiếu nhi. Hôm đó bắt đầu khởi chiếu “The Secret Life of Pets 2”

    Đây là một bộ phim rất vui nhộn, bọn trẻ xem sướng điên. Còn tôi thì học được bài học quý giá về cách đối diện và vượt qua những điều không mong đợi ập đến bất chợt trong cuộc sống đầy bất ổn này.

    Trailer phim “The Secret Life Of Pets 2”

    Cuộc sống vốn rất phức tạp và mơ hồ. Chúng ta luôn phải đối mặt với những vấn đề không hề có trong kế hoạch, những chuyện giời ơi đất hỡi, bịch phát trúng ngay vào đầu, vào mặt mình.

    Hoặc tự nhiên phải đối diện với những vấn đề mới, như luật mới, sếp mới, đồng nghiệp mới, môi trường mới, chính sách mới, vân vân mới.

    Những thứ mới này khác với thứ mới mà ta đã chuẩn bị tâm lý nha, Thứ mà ta có quyền chọn lựa như ở Tập sáng tạo là như thế nào?

    Vì là cái mới buộc phải chọn, ta không có sự chuẩn bị tâm lý, nên phản xạ thông thường là cảm thấy bất an, sợ hãi. Rồi né tránh, rồi kêu than, rồi bất mãn.

    Robin Sharma nói “Những nỗi sợ mà ta không đối mặt sẽ trở thành giới hạn của chính ta”

    Tôi thấy điều này rất đúng, thích nghi cái mới kiểu này là một bản năng mà ai cũng có (hoặc đã từng rèn luyện để có được). Chỉ là chúng ta quên mất nó.

    Khi còn trong bụng mẹ, bạn chẳng khác nào một vị hoàng đế cả. Mọi thứ đều có sẵn: Thức ăn, nước uống, sự an toàn. Bạn chỉ việc nằm phè ra mà tận hưởng thôi, sướng quá đi!

    Rồi một ngày bạn bị ép phải rời khỏi chốn thiên đàng, dấn thân vào chốn hồng trần khổ ải. Một luồng sáng chói lòa, một tiếng la thất thanh. Người ta chộp lấy bạn, kéo bạn, khí lạnh mơn trớn trên da thịt. Bạn phải hít thở một luồng khí nóng vào phổi. Bị tét đốp, đốp vào mông.

    Tất cả thay đổi, không an nhàn nữa, đầy lo lắng, thật đáng sợ. Hết sức hoang mang, thế là bạn bật khóc.

    Rồi bạn dần thích nghi với tình trạng mới và nó trở thành một chốn tuyệt vời. Hãy nhìn mấy đứa trẻ chập chững bước đi là thấy ngay. Chúng muốn khám phá mọi thứ. Chúng học hỏi để biết thế giới diệu kỳ. Giờ chúng không có sợ nữa.

    Cho tới khi chúng phải bắt đầu đi học. Chúng sẽ khóc khô cả mắt vì thấy lạ, thấy không quen gì cả. Gì mà mới quá, chả thân gì cả, không an toàn. Và chúng không muốn đến trường. Chúng khóc lóc, giãy giụa, mè nheo, đu bám theo mẹ.

    Vài tuần trôi nhanh qua, chúng yêu trường và trông chờ đến sáng để đi học. Chúng chạy ù đến cô, đến bạn và bơ mẹ luôn. Đấy, đó chính là mô-típ của cuộc đời

    Khi bị ném vào cái gì mới, vì không biết trước, nên ta sợ hãi. Rồi thì ta biết, ta lại thấy an nhàn. Cứ thế hết lần này đến lần khác. Vậy mà hình như nhiều người không nắm được mô-típ này.

    Hôm trước ngồi uống bia, có người bạn kể với tôi rằng đang làm tốt thì chỗ đó thay đổi chính sách mới, thấy bất mãn nên bạn đã xin nghỉ và làm ở nơi khác. Chỗ mới này còn nhiều vấn đề mới hơn mà bạn phải đối mặt.

    Bạn lại kêu chán và đang có ý định chuyển việc tiếp. Bạn ấy chẳng hiểu rằng thứ gì mới đều bất an, đều mang đến cảm giác khó chịu.

    Khó chịu đấy thì đã làm sao nào? Nó chỉ là cảm giác thôi mà. Có đối mặt với nó thì mới vượt qua được, rồi mới khôn lớn ra được. Như mầm cây đẩy đất vươn lên đón nhận ánh mặt trời mà lớn.

    FEAR có nghĩa là: Face Everything And Rise

    Cả bộ phim “Đẳng cấp thú cưng 2” chính là đi diễn giải quá trình trưởng thành tự nhiên này. Cuối phim có câu trích dẫn khiến tôi rất tâm đắc.

    “Cuộc sống có thể ném vào ta bất cứ thứ gì, ta có thể chọn đối mặt với nó và vượt qua hoặc chạy trốn. Nỗi sợ trong tiếng anh là FEAR, có hai ý nghĩa: Face Everything And Rise hoặc Forget Everything And Run!

    Lựa chọn là của chúng ta!”

    Sẵn sàng tâm thế đối mặt với bất cứ thứ gì xảy đến, học hỏi để thích nghi với nó, cũng là cách để tập TƯ DUY LINH HOẠT.

    Nếu cuối tuần này bạn chưa có kế hoạch gì, hãy thử đến rạp và xem “The Secret Life of Pets 2”. Có thể bạn sẽ có thêm cho mình nhiều bài học quý giá!

  • Tư duy linh hoạt: Phải biết chấp nhận quan điểm khác

    Tư duy linh hoạt: Phải biết chấp nhận quan điểm khác

    Bưởi chứa rất nhiều vitamin A, C. Nhìn chung ăn bưởi là ngon. Đôi khi ta cũng gặp những quả bưởi ăn bị đắng, vị cay nồng xông lên mũi. Bưởi he. Bưởi nhỏ vẫn có thể ngon và bưởi to vẫn có thể he. Phải ăn mới biết được.

    Trong cuộc sống, nhiều khi ta cảm thấy he cả khi không ăn bưởi.

    Quảng cáo tính năng “Auto Focus” của máy ảnh số.

    Hồi mới đọc sách tôi thường viết review và chia sẻ lên các group liên quan đến sách trên Facebook. Những group mà tôi chẳng quen biết ai ở đó cả.

    Có một lần tôi bày tỏ quan điểm của mình về sách có liên quan đến bộ phim “The Day After Tomorrow” – Ngày tận thế!

    Nếu ai đã từng xem phim này thì đều biết ông đạo diễn có nhét một đám người vào thư viện quốc gia khi đại hồng thủy tràn vào. Và tiếp đến sẽ là một đợt lạnh đột ngột khiến tất cả đều đóng băng!

    Có một nhóm đã gom sách lại khu lò sưởi, khi nhiệt độ xuống, họ đã đốt rất rất nhiều sách để sưởi ấm và họ đã sống sót.

    Tôi bảo sách có thể cứu chúng ta theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Nó là tri thức để giúp ta tiếp cận, khai sáng những chân trời mới. Và cũng có thể là củi để sưởi ấm như trong bộ phim kia.

    Đăng lên phát đã thấy ào ào notifications tới. Có những phản hồi đồng thuận, khen, cảm ơn, nhưng cũng có những phản hồi như tát vào mặt: “viết ngu như bò”, “suy luận vãi cả c*t…”, …

    Ơ, ơ! Máu bắt đầu dồn hết lên não, mặt nóng ran, sống mũi cay cay. He mũi rồi nha! Đã sẵn sàng một phen sống mái với mấy comment này rồi hạ luôn cái bài đó xuống.

    (Là con người nên ai chả thích được khen, Ta được dạy cách khen và đón nhận lời khen. Nhưng có được dạy cách chê và đón nhận lời chê đâu.)

    bỗng thấy cái biểu tượng “someone are typing…” vẫn hiện ra nên tự bảo, để cho họ comment nốt, rồi sẽ phản đòn một thể.

    Khi nó hiện ra, là những ý kiến khác, trái-phải-giữa đủ cả. Cảm giác he mũi cũng bớt dần và đi qua. Rồi, tôi không comment nữa, mà chỉ dùng biểu tượng cảm xúc.

    Facebook Emoji – Biểu tượng cảm xúc động trên Facebook

    Trong cuộc sống ta thường xuyên phải đối mặt với những quan điểm không giống mình. Những quan điểm đối đầu với mình, phê phán mình hoặc đốp chát luôn rằng mình đã sai tòe loe rồi.

    Với bố mẹ, vợ chồng, bạn bè, đồng nghiệp, cấp trên, cấp dưới. Về bất cứ một lĩnh vực nào.

    Chẳng dễ nghe và dễ thấm tí nào. Và chắc chắn sẽ cảm thấy he mũi. Đó là phản ứng rất bình thường của con người mà thôi.

    Khi đó, chúng ta như nhím giương tất cả gai lên để bảo vệ mình, bảo vệ quan điểm của mình và sẵn sàng bắn chúng về phía những người khác. Cuối cùng là ta bị tổn thương.

    Chỉ vì he mũi mà đã có hàng ngàn vụ ẩu đả đang xảy ra ở khắp mọi nơi trong cả đời sống thật lẫn thế giới ảo. Hàng ngày!

    Trong giới quảng cáo có lan truyền câu chuyện thế này.

    Stanley Pollitt là đồng sáng lập hãng BMP, ông luôn muốn có một trang trại nuôi cừu. Nên khi có đủ tiền, ông đã mua ngay một trang trại.

    Có điều, mấy con cừu cứ ngày một phình to ra. Lúc đó, ông mới nhận ra mình chả có biết gì về lũ cừu hết.

    Ông nghĩ rằng mình đã cho cừu ăn quá nhiều. Nên ông giảm khẩu phần ăn của chúng xuống. Chúng vẫn phình to ra.

    Ông lại giảm phần ăn thêm xíu nữa. Vậy mà, cừu vẫn tiếp tục phình to ra mới đau chứ! Thế là, ông lại cắt tiếp phần ăn xuống.

    Rồi một ngày kia, đám cừu chết sạch. Chúng nó… chết đói.

    Thật ra là, bầy cừu không hề mập lên. Chỉ là, lông cừu dày lên mà thôi. Ai ở vùng quê cũng biết sự thật hiển nhiên này. Nhưng Stanley chẳng phải dân quê để mà biết.

    Cũng như chúng ta chẳng phải dân quảng cáo, nên chẳng biết làm quảng cáo thế nào cả.

    Battleship – Quảng cáo cho công cụ tìm kiếm Google

    Chúng ta chỉ biết những gì chúng ta biết. Nên ta hay diễn dịch mọi thứ theo sự hiểu biết của chính mình.

    Bởi thế, khi có ý kiến khác mình, ta cảm thấy như mình đang bị coi là kẻ ngu ngốc. Cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương, thấy tự ái.

    Những lúc này, bạn cần dừng tư duy lại trong vài giây. Tự hỏi mình “Nếu như họ đúng thì sao?” “Nếu như mình sai thì sao?”

    Mà sự thật là còn có rất nhiều điều ta không biết, có vô vàn những thứ trên đời mà ta chả biết gì cả.

    Cho nên, thay vì cố chấp với mớ kiến thức nhỏ bé hạn hẹp của mình, ta nên mở lòng,chấp nhận rằng mình chưa biết, thì mới có cơ hội học hỏi để biết thêm.

    Lão Tử nói: “Người thông thái biết mình còn ngu muội, kẻ khù khờ cứ tưởng mình thông minh.”

    Chúng ta nghĩ rằng, cứ nhanh chóng đưa ra nhận định của mình thì mới là hay, là giỏi. Nhưng thật ra, khi ta làm vậy, chúng ta đã tự đóng lại mọi cánh cổng thông tin. Phải biết nói “Tôi chưa biết” thì mới là người khôn.

    “Dũng cảm thừa nhận những sai lầm, yếu kém của mình. Dũng cảm lắng nghe và chấp nhận những phê phán hoặc ý kiến trái chiều của người khác”

    Là khởi đầu để bước vào con đường TƯ DUY LINH HOẠT!

  • Câu chuyện đọc sách của tôi

    Câu chuyện đọc sách của tôi

    Là đọc sách trở lại

    Nói là đọc lại, vì trước kia, khi còn học phổ thông tôi đã từng rất thích đọc sách, ngoài sách giáo khoa, tôi cũng tìm kiếm, mò mẫm các loại sách khác để đọc. Nhưng vì những lí do rất là hợp lý, tôi đã bỏ rơi mất thói quen này. Cho đến một ngày…

    Làm trong lĩnh vực sản xuất video, niềm đam mê của tôi là các thiết bị công nghệ, máy tính, máy ảnh, drones, lens, … nên lẽ dĩ nhiên, mọi gom góp của tôi đều đầu tư vào những món đồ chơi đó… chứ không phải sách.

    Nhưng mọi chuyện đã thay đổi từ cách đây khoảng 6 tháng, bởi chính các con của tôi.

    Công nghệ và Alpha Gen

    Như hình ảnh thường thấy ở các gia đình có con nhỏ đang độ tuổi từ 5-10 hiện nay vào buổi tối là: Cả nhà đều dán mặt vào các thiết bị số: SmartTV, smart phone, tablet, máy tính, …

    Gia đình tôi của cách đây 6 tháng cũng vậy. Sau bữa cơm, tôi sẽ ngồi máy tính (nhà tôi có 1 PC + 2 laptop), vợ tôi sẽ xem phim trên điện thoại (hoặc laptop), ông bà thì xem ti vi. Hai đứa con tôi, một 6t, một 7t dù ngồi vào bàn để học, nhưng tôi thấy chúng không tập trung được nổi năm phút. Chỉ một lúc là lại xán đến chỗ tôi hoặc chỗ mẹ nó để xem những gì đang xuất hiện trên màn hình.

    Tất nhiên, chúng bị quát bị mắng, và bị ép quay trở lại bàn học!

    Tôi bàn với vợ và quyết định sẽ không được đụng đến máy tính, điện thoại trong lúc chúng học. Chỉ làm điều đó khi chúng đã đi ngủ! Nhưng hai vợ chồng không duy trì được bao lâu, bởi thế giới của chúng tôi từ khi cưới nhau đến giờ đã gắn liền với thói quen đó rồi. Và suốt những ngày hè, để được yên, chúng tôi cũng cho chúng tiếp xúc với điện thoại, với các chương trình trên SmartTV rồi.

    Trẻ sẽ noi theo người lớn

    Suy nghĩ của tôi khi đó: Trẻ con sẽ làm theo những gì mà bố mẹ chúng làm, muốn chúng tự giác ngồi vào bàn để đối mặt với những cuốn sách, thì bố mẹ cũng phải như thế. Vậy là tôi quyết định sẽ mua sách về đọc.

    Khi đó tôi cũng dành được một ít tiền, dự định mua một chiếc Gimbal về làm video du lịch, video review thiết bị, nhưng vì các con, tôi sử dụng số tiền đó để mua sách.

    Tôi chọn mua sách thiếu nhi, truyện tranh cho bọn trẻ; sách về nuôi dạy trẻ các nước cho vợ; và sách kinh tế, marketing, kỹ năng sống cho tôi.

    Những đơn sách đầu tiên về, chúng tôi háo hức mở hộp đựng, giống như những video bóc trứng mà chúng thích xem trên Youtube, và chúng hỏi: “Sao Ba lại mua nhiều sách thế ạ?” Làm sao để giải thích cho chúng hiểu được đây ta?

    Chợt nhớ đến một bộ phim hoạt hình mà chúng rất thích xem khi đó – “The SpongeBob Movie” trong đó, ngay đoạn đầu phim là cảnh thuyền trưởng vào một hòn đảo, tìm thấy một hòm kho báu, trong đó có một cuốn sách. Tôi bảo: Vì mỗi cuốn sách là một khi báu, như trong phim SpongeBob ấy, nhưng không phải ai cũng có thể tìm thấy kho báu trong sách, chỉ những người đặc biệt mới thấy được kho báu.

    Đến thời điểm viết bài này, tủ sách gia đình tôi đã vượt qua con số 200 cuốn. Nhờ các con, hai vợ chồng tôi cũng đã tìm được những kho báu vô cùng quý giá từ những cuốn sách. Chúng đã làm thay đổi cuộc đời vợ chồng tôi – và cả các con tôi nữa.

    Giờ đây, mỗi tối, sau bữa cơm, hình ảnh mà ai đến nhà tôi cũng phải ngạc nhiên là cả nhà cắm đầu vào những cuốn sách. Riêng tối thứ 7, chúng tôi cùng ngồi phim hoặc đi ăn vặt thứ gì đó ở bên ngoài.

    Đúng là tôi chưa đọc hết 200 cuốn sách, tôi mới đọc được khoảng 20 cuốn, nhưng tôi vẫn đang tiếp tục đặt những đơn sách khác từ Fahasa. Bởi tôi mua sách để chuẩn bị hành trang cho các con tôi. Tôi đã mất 30 năm để tìm thấy những điều giá trị trong sách, tôi không muốn chúng mất chừng ấy thời gian.

    Đúng là tôi cũng chưa thể áp dụng tất cả những điều đã lĩnh hội được qua những cuốn sách tôi đã đọc, nhưng những gì tôi đang áp dụng đang làm cho công việc, cuộc sống trở lên dễ thở hơn. Những thắc mắc trước kia của tôi dần dần được trả lời. Tôi rũ bỏ được sự tự ti. Tôi có nhiều ý tưởng cho công việc. Ngôn ngữ viết/nói của tôi cũng linh hoạt hơn.

    Có lẽ, điều tôi tâm đắc nhất từ những thứ tôi học được từ sách là từ Pixar, là của Ed Catmull: “Nói ra một câu khẩu hiệu thì dễ, sống với đúng câu khẩu hiệu đó lại là một chuyện hoàn toàn khác.” Mà tôi sẽ trình bày điều này trong một bài chia sẻ khác của mình!

  • [Small Data] Dữ liệu nhỏ, có võ!

    [Small Data] Dữ liệu nhỏ, có võ!

    Xây dựng chiến lược tiếp thị: Hãy va chạm với thực tế!

    Đánh răng ít nhất 2 lần/ ngày là lời khuyên mà các nha sĩ dùng như một câu thần chú cho tất cả khách hàng của mình. Kem đánh răng và bàn chải răng trở thành những phần tất yếu của cuộc sống mỗi người.

    Các quảng cáo về bản chải đánh răng mà tôi nghe trên tivi thường nhấn mạnh vào yếu tố lông chải mềm, không gây tổn thương lợi.

    Nhưng có chắc là mọi người thích lông bàn chải mềm?

    Hôm trước, bị viêm lợi, tôi đến một cửa hàng thuốc tây gần nhà. Khi tôi nói tôi bị viêm lợi, mọi người đang đợi lấy thuốc bắt đầu bàn luận về răng lợi và bàn chải. 3 trong 5 người nói không thích bàn chải mềm, họ thích bàn chải lông cứng!

    Có thể con số 3/5 người là quá ít so với hàng triệu người. Nhưng sự thật là: không phải ai cũng thích bàn chải lông mềm. Nên quảng cáo bàn chải lông mềm đã làm giảm số lượng khách hàng là điều chắc chắn!

    Cách mạng công nghiệp 4.0 đang làm thay đổi thế giới ở tất cả các lĩnh vực – tiếp thị cũng vậy. Những thống kê của Google, của Facebook về khách hàng tiềm năng để gợi ý cho người làm quảng cáo khá thuyết phục, rất gần với đối tượng của sản phẩm/dịch vụ mà nhà quảng cáo hướng đến về: sở thích, độ tuổi, giới tính, vùng địa lý, ngôn ngữ, …

    Nhưng kết quả thu được, tỉ lệ chuyển đổi lại rất đáng thất vọng!

    Bởi những thông tin mà người dùng khai là không đúng. Họ khai cho đủ, khai như một trò chơi, khai để khoe mẽ và thậm chí là khai để dắt mũi các công cụ phân tích dữ liệu lớn của Google, Facebook, …

    Do vậy, để xây dựng các chiến dịch tiếp thị hiệu quả, phải nghiên cứu thực tế, va chạm với khách hàng, đặt mình vào vị trí của họ, thử sống cuộc sống của họ, với tâm tư, suy nghĩ của họ, thì mới nhận ra được chính xác điều gì khiến họ ấn tượng, diều gì khiến họ thích thú.

    Đó là những gì mà “Small Data” muốn truyền tải đến người đọc. Đừng nhìn khách hàng bằng cái nhìn của những nhân vật trong câu chuyện “Thầy bói xem voi”. Hiện nay, có rất nhiều người làm trong lĩnh vực tiếp thị đang làm thầy bói.

    Từ số liệu đến thực tế

    Cuối năm ngoái, công ty tôi phát hành phần mềm giúp chủ nhà hàng, quán ăn, quán cafe quản lý hoạt động kinh doanh của mình trên nền điện toán đám mây. Người phụ trách Marketing cho sản phẩm này dựa vào dữ liệu của các công cụ marketing phán đoán đối tượng sử dụng phần mềm có độ tuổi từ 22 đến 45. Tôi không đồng ý lắm, bởi theo tôi, chỉ những người trẻ mới quan tâm và dám thử nghiệm công nghệ mới.

    Tuần trước, tôi và bạn đó đi ăn ở một quán ăn có người quản lý là một phụ nữ lớn tuổi. Khi vãn khách, cô ấy lôi mấy cuốn sổ, hỏi nhân viên một số khoản chi, rồi ghi ghi chép chép. Tôi hỏi: Giờ cháu thấy người ta dùng phần mềm quản lý trên điện thoại nhanh lắm, sao cô không thử ạ? Cô bảo dùng sổ sách quen rồi.

    “Small Data” còn cung cấp rất nhiều thông tin khác mà khi đọc tới, bạn sẽ thấy bị bất ngờ – bởi nó trái ngược với những gì mà bạn từng dự đoán trước đó về nó. Ví dụ như ở Mỹ, tôi cứ nghĩ là một đất nước an toàn nhất thế giới (bởi pháp luật, văn hóa, …), nhưng không phải vậy, mọi người ở đây cảm thấy bất an nhất, họ luôn đề phòng và nghi ngờ nhau. Nếu vào nhà vệ sinh nam ở Mỹ, bạn ngó sang nhìn người bên cạnh, sẽ bị xem là hành động gây hấn.

  • Điểm 9, điểm 10… cho ai?

    Điểm 9, điểm 10… cho ai?

    Dù đọc rất nhiều sách, thấm đẫm rất nhiều bài học về giáo dục khích lệ từ những người đi trước, nhưng khi phải đối mặt với những tình huống cụ thể, ta thường lại bị cuốn theo một cách hành xử sẽ mang đến kết quả ngược lại.

    Thời học cấp 2, cấp 3, tôi thường nghe thấy bố mẹ các bạn tôi mắng mỗi khi chúng tôi đạt điểm không tốt. Và sau mỗi lần như vậy, câu chốt là: Học thì ấm vào thân mày chứ học cho bố/mẹ mày đâu.

    Sự thật có đúng là vậy không? Khi bố mẹ nói với con câu như thế?

    Về mặt bản chất, chẳng có gì sai trong câu nói đó cả. Rõ ràng, việc học là tốt cho con, là để ấm vào thân chúng nó. Sai làm sao được. Vậy mà tại sao nói mãi chúng nó vẫn chẳng hiểu ra vậy trời.

    Hôm rồi, sau bữa cơm, tôi ngồi đọc sách, vợ bảo: “Hôm nay An có điểm thi học kỳ II rồi đấy, Anh đã hỏi con chưa?” Tôi bèn quay sang hỏi con. 
    – Điểm thi của con thế nào? Nói cho Ba nghe với! 
    – Con được một con 10 và một con 9 ạ. 
    – Ồ, tuyệt! Điểm 9 của môn gì vậy?
    – Dạ, môn Toán ạ.
    – Sao vậy, con đã làm nhầm ở chỗ nào thế. 
    – Cái bài đó hôm trước có 1 bạn lên bảng làm, cô giáo bảo đúng, con làm kết quả đúng như thế, mà lại bị sai. Nên sai là tại cô giáo. 
    – Đổ lỗi tại cô giáo là con đang trốn tránh, cũng giống như bữa trước con hỏi Ba về việc một người có tiền mà làm mất tiền rồi đổ cho không may mắn ấy. Con không được đổ lỗi cho người khác với bất cứ việc gì liên quan đến mình. Okie? 
    – Vâng, con nhớ rồi ạ. 
    – Con có thích điểm 10 hơn không?
    – Dạ, có ạ! 
    – Vậy lần sau con phải cẩn thận hơn khi làm bài nhé. 
    – Vâng! Con cảm ơn Ba.

    Sau đó tôi nói chuyện thêm với cháu về việc cần phải sử dụng giấy nháp với môn toán, phải luôn nghi ngờ mọi thứ, không được chủ quan, không được tự mãn, phải bla bla bla.

    Khi hai ba con nói chuyện xong, vợ tôi mới quay sang nói về điểm 9 đó, với giọng điệu tỏ rõ sự không hài lòng. Vợ tôi gọi cho cô giáo chủ nhiệm để hỏi về điểm 9 đó ngay trước mặt con. Rồi kể lại cho con rằng cô bảo con thế này, cô bảo con thế kia, và chốt lại: Con học thì được cho ai?

    Vậy rốt cuộc là điểm cho ai?

    Con cái là niềm tự hào, hãnh diện của cha mẹ. Nhưng tôi có cảm giác, nhiều bậc cha mẹ đang khiến cho niềm tự hào đó trở thành một nhu cầu của bản thân mình. Nhu cầu được tự hào, cùng hình ảnh đứa bạn vừa khoe thành tích 2 điểm 10 của con nó trên Facebook hôm trước, làm cho họ mất đi sự bình tĩnh vốn có, dẫn đến những hành xử đã vô tình biến việc đạt được điểm 9 là một lỗi lầm vô cùng ghê ghớm, một cái tội trong đầu mỗi đứa trẻ.

    Và khi họ đặt ra câu hỏi “Con học thì được cho ai?” hay nói câu “Mày học thì được cho mày chứ được cho bố/mẹ mày đâu” với nhã ý và bản chất cô cùng cao cả, nhưng sự thật là CHÍNH BẢN THÂN họ muốn có được cái điểm 10 đó. Họ đang thể hiện nhu cầu được TỰ HÀO, được HÃNH DIỆN và áp đặt con cái phải thực hiện điều đó thông qua việc học tốt.

    Khao khát thể hiện bản thân là có sẵn trong mỗi người, bất kể ở độ tuổi nào. Khi đối diện với từng tình huống cụ thể xảy ra với chính con cái của mình, cần phải dừng lại suy nghĩ thật cẩn trọng trước khi nói ra hoặc làm bất cứ một điều gì. Đừng thể hiện cái nhu cầu tự hào của mình ra một cách mất kiểm soát.

    Nói làm sao để việc đạt được một kết quả tốt hơn là mong muốn của con, là khao khát của con, là phải do chính con nói ra. Đó mới chính là HỌC CHO CON một cách đúng nghĩa.

    Áp dụng trong quản trị như thế nào?

    Đối với những cấp quản lý, lãnh đạo cũng vậy. Đừng bao giờ lãng phí thời gian để nói về những kết quả chưa hoàn hảo của một nhân viên trước mặt những người khác. Nói và hành xử làm sao để nhân viên thấy được việc đạt được một thứ gì tốt hơn, một mục tiêu lớn hơn là một kết quả đáng khao khát của chính họ, chứ không phải là một sự áp đặt.

    Nói một câu châm ngôn, hô hào một câu khẩu hiệu thì dễ. Sống với chúng lại là một chuyện hoàn toàn khác. Ai cũng có thể biết tại sao phải thế, nhưng không phải ai cũng biết làm thế nào để đạt được điều đó.

  • Chiến thắng con quỷ trong bạn

    Chiến thắng con quỷ trong bạn

    Đọc để biết bạn đã thiếu tự tin vào bản thân mình như thế nào!

    Ông Park Hang-seo mới dẫn dắt tuyển U23 nhưng đã tạo nên một kỳ tích cho nền bóng đá Việt Nam, làm giới truyền thông cả Châu Á lẫn thế giới phải dành những những sự quan tâm đến. Ông và các cầu thủ U23 Việt Nam đã mang đến cho hàng triệu người Việt Nam một niệm tự hào không thể nói hết ra được.

    Trong một bài phỏng vấn với báo chí nước ngoài, ông nói rằng các cầu thủ Việt Nam rất tài giỏi, kỹ thuật – có thể ngang với Thái, với Hàn – nhưng họ lại không biết điều đó. Họ luôn thiếu tự tin vào bản thân mình, nên mỗi khi gặp những đối thủ này, các cầu thủ Việt Nam thường luống cuống, chơi dưới sức và dành những kết quả đúng như sự lo sợ của họ.

    Điều đầu tiên ông Park làm là giúp các cầu thủ tự tin. Giúp họ vượt qua nỗi sợ mà chính họ vẽ ra, chiến thắng nó, tin vào khả năng của mình, tin vào những điều mà mình có thể làm được. Và họ đã làm được, khi vượt qua những đội bóng mà trước đây họ lo sợ, để vào chơi trận chung kết của giải U23 Châu Á đầy kiêu hãnh.

    Tâm lý lo sợ, thiếu tự tin là tâm lý chung của rất nhiều các bạn trẻ Việt Nam hiên nay. Chúng ta không nhận ra mình tài giỏi như thế nào. Lo sợ làm bất cứ điều gì mới mẻ. Lo sợ làm bất cứ thứ gì mà những người đi trước đã xây thành chân lý. Chúng ta có thể ngồi viết ra bao nhiêu ước muốn cao đẹp, nhưng chỉ cần một ai đó khuyên “đừng” là chúng ta sẵn sàng dẹp nó đi ngay lập tức.

    Cuốn sách “Chiến thắng con quỷ trong bạn” là một cuộc chiến đấu bằng đối thoại – độc thoại – của chính những suy nghĩ của tác giả trong đầu mình. Phân tích các vấn đề của nỗi sợ, nó được hình thành ra sao, nuôi lớn như thế nào, và quay trở lại kìm hãm sự phát triển của mỗi người, biến mỗi người thành nô lệ của nó.

    “Chiến thắng con quỷ trong bạn” là hướng dẫn bạn phải có niềm tin vào bản thân mình, phải tin vào thứ gì đó, những thứ cao đẹp, những thứ mà mình đáng được hưởng. Nó ra đời như để chống lại tất cả các tín ngưỡng, tôn giáo. Nhưng kỳ thực, lỗi viết, cách diễn đạt của nó cũng giống như một tín ngưỡng vậy.

    Hãy đọc nó, bạn cũng sẽ tự vấn các dòng suy nghĩ của bạn như tác giá, bạn sẽ thấy những lý lẽ thuyết phục của tác giả về giáo dục, về tín ngưỡng đã xây nên chính bạn của hiện tại: Một người thiếu niềm tin, tin rằng mình chẳng thể làm được những điều mà đáng lẽ ra bạn thừa sức làm.

    Hãy thường xuyên đọc lại nó, để cảnh tỉnh những đức tin của bạn, để đừng tạo nên những “con quỷ” như thế vào đầu con cái bạn và tìm cách xây dựng niềm tin vào bản thân mình cho chúng.

    (January 26, 2018)

  • Khiêu vũ với ngòi bút

    Khiêu vũ với ngòi bút

    Đáng mua, đáng đọc, đáng học hỏi!

    Trước khi đọc cuốn sách này, tôi như ngập trong một mớ những tài liệu, hướng dẫn, guideline về viết bài truyền thông, tiếp thị.

    Vẫn là những kiến thức liên quan đến những nguyên liệu để nấu thành món ăn cho người đọc: tiêu đề, ảnh, chữ, … mà sao vẫn chẳng thể áp dụng được vào công việc thực tế một tẹo nào.

    Nhưng khi đọc cuốn Khiêu vũ với ngòi bút, tôi đã có được định hướng viết cho riêng mình. Tôi đã và đang áp dụng nó trong những bài review, bài luận của mình trong group này và trên trang nội bộ của công ty tôi. Tôi thấy nó đạt hiệu quả hơn hẳn so với những bài trước đó.

    Mặc dù tôi vẫn chưa đọc hết cuốn sách. Tôi mới đọc được 116/437 trang.

    Và dưới đây là những thứ tôi đã rút ra và áp dụng từ cuốn sách:

    1. Hãy kể một câu chuyện. Ai cũng thích đọc những câu chuyện hơn là một bài quảng cáo.
    2. Hãy viết ngắn gọn. Giờ là thời đại của nhanh nên đừng viết dài. 
    3. Khai thác sự tò mò. Đó là bản chất cố hữu mà ai cũng có. Nên mỗi đoạn viết phải khơi ra, hé lộ 1 điều gì đó ở phía sau. 
    4. Hãy kể câu chuyện của mình. Người ta thích đọc các câu chuyện riêng tư. Nên nếu câu chuyện bạn kể là trải nghiệm của bạn, chắc chắn nó sẽ hiệu quả.
    5. Ý tưởng có thể bắt đầu từ những câu chuyện chẳng liên quan. Ví như tôi kể về việc đi tiệm thuốc tây mua thuốc chữa viêm lợi, mà lại liên quan đến quảng cáo bàn chải đánh răng tỏng một bài review sách tỏng group.

    Nếu bạn muốn rèn luyện kỹ năng trình bày ý nghĩ của mình qua những con chữ, cuốn hút người đọc, bạn nên đọc cuốn sách này. (Không cần bạn phải làm trong lĩnh vực PR, Marketing hay quảng cáo).