Author: Vũ Viết Hảo

  • Khởi nghiệp táo bạo – BOLD: How to Go Big, Creat Wealth and Impact the World

    Khởi nghiệp táo bạo – BOLD: How to Go Big, Creat Wealth and Impact the World

    Khởi nghiệp táo bạo bắt đầu câu chuyện của Kodak từ một Doanh nghiệp dẫn đầu hơn 100 năm đến khi phải nộp hồ sơ phá sản năm 2012. Chỉ bởi họ quá tự mãn với vị thế dẫn đầu và xem nhẹ sự phát triển công nghệ. 

    Năm 1975, Steven Sasson, một kỹ sư của Kodak, cùng nhóm của mình đã tạo ra chiếc máy ảnh kỹ thuật số đầu tiên, nặng tới 3,6kg, mất đến 23 giây để chụp một bức ảnh có độ phân giải 0,01 megapixel. Các nhà điều hành của Kodak đánh giá đó chỉ là một món đồ chơi, để rồi, 15 năm sau, khi họ nhận ra thì đã không thể bắt kịp với tốc độ phát triển của công nghệ ảnh kỹ thuật số được nữa rồi.

    Vậy các nhà khởi nghiệp hiện này cần những gì để có thể “Nghĩ lớn, làm lớn và thay đổi thế giới”, mà không đi vào vết xe đổ của Kodak?

    Làm chủ công nghệ

    Cuộc cách mạng công nghiệp 4.0 đang nổ ra trên khắp thế giới, thời đại 4.0 đã mở ra, muốn khởi nghiệp thành công phải nắm bắt và làm chủ được được hướng đi cuộc cách mạng này: Trí tuệ nhân tạo, công nghệ in 3D, robot thông minh, công nghệ gen và sinh học tổng hợp. Đừng đứng ngoài cuộc, đừng nghĩ đó chỉ là những đồ chơi của các nhà khoa học, đừng như Kodak.

    Những thứ MIỄN PHÍ vô cùng giá trị.  

    Tôi đang viết những dòng này trên Google docs, một ứng dụng miễn phí, chạy trên nền tảng web bằng trình duyệt Chrome miễn phí, và nó tự động lưu trên Google Drive cũng miễn phí. Vậy mà Google, nhà cung cấp những thứ miễn phí này, cũng rất nhiều những thứ miễn phí khác đang có giá trị hàng trăm tỉ đô. Chúng ta có thể bắt gặp hàng trăm thứ miễn phí như thế nhưng công ty sở hữu chúng lại rất giá trị. 

    Lấy khách hàng làm trung tâm

    Rechard Branson thành lập hãng hàng không Virgin Atlantic vì ông phải đi máy bay mà dịch vụ hàng không thì quá tệ. Ông muốn khách hàng trải nghiệm dịch vụ của mình sẽ phải thốt lên: Wow, nơi này thật tuyệt. Virgin Atlantic đã đứng vững suốt 33 năm qua, khiến cho các hãng hàng không đối thủ của mình đều phá sản. 

    Amazon cũng vậy. “Điều gì sẽ thay đổi trong mười năm tới?” Đó là một câu hỏi hay nhưng cũng là một câu hỏi thông dụng. Tôi hầu như chưa bao giờ nhận được câu hỏi: “Điều gì sẽ không thayđổi trong mười năm tới?” Và tôi dám chắc rằng câu hỏi thứ hai quan trọng hơn – bởi vì bạn có thểxây dựng được chiến lược kinh doanh dựa trên những điều ổn định theo thời gian… Trong ngànhkinh doanh bán lẻ của chúng tôi, chúng tôi biết khách hàng muốn giá thấp, muốn giao hàng nhanh,muốn có nhiều lựa chọn; và những điều này vẫn sẽ đúng trong mười năm nữa.”Đó là những gì Jeff Bezos đã chia sẻ.

    Cách nấu món súp đá

    Là cách để đưa những ý tưởng táo bạo thành hiện thực. Bạn có một ý tưởng táo bạo. Bạn hãy thuyết phục các nhà đầu tư, hãy tìm nguồn lực để tham gia vào thực hiện ý tưởng đó. Cách nấu món súp đá chính là ý tưởng cho chương trình truyền hình “Shark Tank” – Thương vụ bạc tỷ đang rất nóng hiện nay trong giới khởi nghiệp, kinh doanh. 

    Các định luật của Peter (Peter’s Laws)

    Tác giả đã đưa ra 28 quy luật về “Tín ngưỡng về một tư duy kiên trì và đam mê”, đọng lại trong tôi là những quy luật sau: 

    1. Bất kể điều gì đi sai hướng, hãy điều chỉnh nó!

    2. Khi phải lựa chọn – hãy chọn cả hai!

    3. Làm theo sách vở… nhưng hãy là tác giả!

    4. Nếu không thể thắng, hãy đổi luật chơi!

    5. Nếu không thể đổi luật chơi, hãy phớt lờ nó. 

    6. Khi thiếu sự thử thách, hãy tự tạo ra chúng. 

    7. Lời từ chối chỉ đơn giản là hãy bắt đầu ở một cấp độ cao hơn. 

    8. Đừng đi khi bạn có thể chạy. 

    9. Nếu bạn nghĩ điều gì là không thể, thì nó là không thể đối với bạn.

    10. Chuyên gia là người nói cho bạn cách chính xác để không thể thực hiện điều gì đó.

    11. Trước một ý tưởng đột phá là một ý nghĩ điên khùng.

    12. Nếu bạn không thể đo lường nó, bạn sẽ không thể cái tiến nó.

    13. Thất bại sớm, thất bại thường xuyên, thất bại hướng về phía trước.

  • SÁCH đã làm THAY ĐỔI cuộc đời tôi

    SÁCH đã làm THAY ĐỔI cuộc đời tôi

    Làm trong lĩnh vực sản xuất video, niếm đam mê của tôi là các thiết bị công nghệ, máy tính, máy ảnh, drones, lens, … nên lẽ dĩ nhiên, mọi gom góp của tôi đều đầu tư vào những món đồ chơi đó… chứ không phải sách.

    Nhưng mọi chuyện đã thay đổi từ cách đây khoảng 6 tháng, bởi chính các con của tôi.

    Như hình ảnh thường thấy ở các gia đình có con nhỏ đang độ tuổi từ 5-10 hiện nay vào buổi tối là: Cả nhà đều dán mặt vào các thiết bị số: smartTV, smart phone, tablet, máy tính, …

    Gia đình tôi của cách đây 6 tháng cũng vậy. Sau bữa cơm, tôi sẽ ngồi máy tính, vợ tôi sẽ xem phim trên điện thoại, ông bà thì xem ti vi. Hai đứa con tôi, một 6t, một 7t dù ngồi vào bàn để học, nhưng tôi thấy chúng không tập trung được nổi năm phút. Chỉ một lúc là lại xán đến chỗ tôi hoặc chỗ mẹ nó để xem những gì đang xuất hiện trên màn hình.

    Tất nhiên, chúng bị quát bị mắng, và bị ép quay trở lại bàn học!

    Tôi bàn với vợ và quyết định sẽ không được đụng đến máy tính, điện thoại trong lúc chúng học. Nhưng điều này không duy trì được bao lâu, bởi thế giới của chúng tôi từ khi cưới nhau đến giờ đã gắn liền với thói quen đó rồi.

    Suy nghĩ của tôi khi đó: Trẻ con sẽ làm theo những gì mà bố mẹ chúng làm, muốn chúng tự giác ngồi vào bàn để đối mặt với những cuốn sách, thì bố mẹ cũng phải như thế. Vậy là tôi quyết định sẽ mua sách về đọc.

    Khi đó tôi cũng dành được một ít tiền, dự định mua một chiếc Gimbal về làm video du lịch, video review thiết bị, nhưng vì các con, tôi đem ra mua sách.

    Tôi chọn mua sách thiếu nhi, truyện tranh cho bọn trẻ; sách về nuôi dạy trẻ các nước cho vợ; và sách kinh tế cho tôi.

    Những đơn sách đầu tiên về, chúng tôi háo hức mở hộp đựng, giống như những video mở các quả trứng mà chúng thích xem trên Youtube, và chúng hỏi: Sao Ba lại mua nhiều sách thế ạ? Làm sao để giải thích cho chúng hiểu được đây ta?

    Chợt nhớ đến một bộ phim hoạt hình mà chúng rất thích xem “The SpongeBob Movie” trong đó, ngay đoạn đầu phim là cảnh thuyền trưởng vào một hòn đảo, tìm thấy một hòm kho báu, trong đó có một cuốn sách. Tôi bảo: Vì mỗi cuốn sách là một khi báu, như trong phim SpongeBob ấy, nhưng không phải ai cũng có thể tìm thấy kho báu trong sách, chỉ những người đặc biệt mới thấy được kho báu.

    Và kể từ đó đến nay, kho báu trong nhà tôi ngày một lớn dần. Nhờ các con, hai vợ chồng tôi cũng đã tìm được những kho báu vô cùng quý giá từ những cuốn sách. Chúng đã làm thay đổi cuộc đời vợ chồng tôi – và cả các con tôi nữa.

    Giờ đây, mỗi tối, sau bữa cơm, hình ảnh mà ai đến nhà tôi cũng phải ngạc nhiên là cả nhà cắm đầu vào những cuốn sách.

    Còn tôi thì có thêm một thú vui nữa: Review sách.

  • Thu Hà Nội – 2018 | HaNoi in Fall

    Thu Hà Nội – 2018 | HaNoi in Fall

    Hà Nội mùa Thu luôn là những lãng đãng khó quên của người và cảnh. Gió heo may se se đến tái tê lòng. Bồi hồi nhớ, nỗi nhớ của những thứ không tên, không chốn…

    Footage: shoot by Sony A6300, S-LOG 2 (PP7) Defaul setting. Shoot on March, 2018 in Văn Miếu, Hà Nội, Việt Nam. Editing: Davinci Resolve 15 Color Grading: Davinci Resolve 15

  • Tỷ phú bán giày: Dịch vụ khách hàng TUYỆT VỜI thời đại 4.0

    Tỷ phú bán giày: Dịch vụ khách hàng TUYỆT VỜI thời đại 4.0

    Kinh doanh là gì? Công việc kinh doanh là làm những gì? Kinh doanh là tiền. Công việc kinh doanh là mua bán hàng hóa, dịch vụ để sinh lợi nhuận.

    Hẳn là thế rồi.

    Nhưng bản chất của kinh doanh, theo cách định nghĩa của John C. Maxwell, lại giản dị đến bất ngờ: Giúp đỡ.

    Như Peter H. Diamandis viết trong cuốn BOLD: How to Go Big, Creat Wealth and Impact the World: “cách tốt nhất để trở thành tỉ phú chinh là giải quyết được vấn đề của hàng tỉ người.”. Kinh doanh luôn đơn giản là việc một người, một nhóm người, một công ty đưa ra các giải pháp để giúp đỡ người khác giải quyết các khó khăn, các vấn đề mà họ đang gặp phải. Nhìn nhận “Kinh doanh” ở góc độ này, tự chúng ta thấy công việc kinh doanh thật nhiều ý nghĩa.

    Pixar là hãng đầu tiên đưa công nghệ vào sản xuất một bộ phim hoạt hình, và làm thay đổi ngành điện ảnh thế giới. Nhưng người xem nhớ đến các bộ phim của Pixar không phải ở phần hình ảnh, mà lả ở câu chuyện của phim. Họ sẽ nhớ mãi về bộ phim vì nó chạm đến những cảm xúc sâu kín nhất của họ, lấy đi những giọt nước mắt, hoà vào phút giây hạnh phúc hạnh phúc tuyệt vời của nhân vật trong phim. Trong Finding Dory, tôi đã không thể cầm được nước mắt khi chứng kiến hình ảnh bố mẹ của Dory đã dành trọn cả cuộc đời mình đề xếp những vỏ thành những con đường dẫn về nhà, với niềm tin, hi vọng Dory, đứa con với chứng mất trí nhớ tạm thời, đã bị thất lạc, có thể tìm được về nhà. Cảm xúc đó cứ sống mãi trong tôi.

    Trong kinh doanh cũng vậy. Công việc giúp đỡ rõ ràng là đáng quý, nhưng cách thức và thái độ của người giúp còn quan trọng hơn rất nhiều. Mang lại cho khách hàng những trải nghiệm tuyệt vời, chạm đến cảm xúc của họ, sẽ khiến họ không những nhớ mãi, mà còn nói điều đó với nhiều người.

    Nhắc đến dịch vụ khách hàng, không thể bỏ qua Zappos, một công ty bán hàng qua mạng được Amazon mua lại với giá 1,2 tỉ đô la vào năm 2009. Văn hoá phục vụ của Zappos được Tony Hsieh, CEO, nói đến rất chi tiết trong cuốn tự truyện “Delivering Happiness” – cuốn sách xếp thứ 1 trong các sách về Dịch vụ khách hàng; xếp thứ 5 trong các sách về Marketing và Bán hàng; và xếp thứ 7 trong các sách về Quản lý (theo đánh giá của Amazon.com).

    Khách hàng của Zappos đặt hàng qua qua website sẽ được giao hàng miễn phí, trong trường hợp họ không thích hoặc không đi vừa đôi giày đó, họ cũng sẽ không phải trả phí cho việc đổi trả. Họ cũng có thể yêu cầu mang nhiều hơn một kiểu giày đến để họ chọn, lấy đôi họ ưng và trả những đôi còn lại. Trên website, Zappos thông báo sẽ giao hàng trong khoảng 2-4 ngày, nhưng họ luôn cố gắng giao hàng sớm hơn thời hạn đó, có những đơn hàng, người mua đặt 10h đêm hôm trước, 8h sáng hôm sau họ đã nhận được hàng.

    Điều này là một trải nghiệm bất ngờ, khiến khách hàng nhớ mãi và kể cho bạn bè của mình.

    Với quan điểm của Tony, chi phí cho việc đổi trả đó sẽ được xem như chi phí tiếp thị.

    “Cởi mở và chân thật trong giao tiếp là nền móng tốt nhất cho mọi mối quan hệ, nhưngphải nhớ rằng, không phải bằng cách bạn nói mà là cách bạn làm cho khách hàng cảmnhận được mới là quan trọng nhất”Tony Hsieh.

    Chưa khi nào dịch vụ khách hàng lại trở lên quan trọng như bây giờ. Văn hoá phục vụ khách hàng mà một công ty xây dựng được là vô giá, nó tạo nên thành công lâu dài, vững chắc cho công ty. Với tâm thế của những người đi giúp đỡ người khác giải quyết các khó khăn, hoàn thành công việc phức tạp của họ theo cách đơn giản, giúp họ có thêm nhiều thời gian hơn cho gia đình, hãy dành cho họ sự giúp đỡ tận tình nhất, khiến họ bất ngờ và nhớ về mình mãi mãi. Đó là cách mà các công ty tỉ đô đang lấy làm nền móng để xây dựng cho hoạt động kinh doanh của mình.

    “Bạn sẽ không bao giờ có lợi thế về sản phẩm hoặc giá cả mãi mãi được, bởi chúng cóthể được đối thủ sao chép một cách dễ dàng. Nhưng có được văn hoá dịch vụ kháchhàng mạnh mẽ, bạn không thể bị sao chép”Jerry Fritz.

    @v2hao

  • One day in Perfume Pagoda | Một thoáng Chùa Hương

    One day in Perfume Pagoda | Một thoáng Chùa Hương

    Có những trải nghiệm không cần lên kế hoạch. Hòa mình vào, chìm đắm và đón nhận mọi ý vị của cuộc sống này – là cách sống trọn vẹn nhất!

  • The SpongeBob Movie – Đừng trở lên ích kỷ!

    The SpongeBob Movie – Đừng trở lên ích kỷ!

    Một bộ phim hoạt hình không dành cho những người thiếu sự kiên nhẫn, không dành cho ai mong muốn một sự lung linh, huyền ảo. The SpongeBob Movie là một bộ phim cực nhảm nhí, đầy những sự lố bịch của từng đoạn, nhưng khi xem hết thì để lại trong mình rất nhiều ý nghĩa.

    Tôi chưa từng xem bất cứ một tập nào của series phim hoạt hình về nhân vật được vẽ lên từ miếng bọt biển, có tên SpongeBob này trên truyền hình trước đó. Nên ngay sau đoạn vào đầu để bắt đầu câu chuyện về thị trấn Bikini Bottom, tôi thực sự không thấy ấn tượng về đồ họa của các nhân vật của phim. Sau đó tôi copy về nhà để cho các nhóc nhà tôi xem, đơn giản vì phim có thuyết minh.

    Và khi nằm nghe lời thuyết mình của phim về đoạn làm việc nhóm. Tôi đã bật dậy để xem cùng các con.

    Nếu muốn biết chính xác và hiểu cặn kẽ về “TeamWork” là gì, đây là một ví dụ rất đầy đủ và sinh động. Teamwork với 2 người ra sao, 5 người như thế nào? Đoạn này hơi đài nên nếu có cơ hội thì các bạn nên xem phim để hiểu.

    Nếu cần một ví dụ về sự thay đổi hoặc đang muốn thay đổi mà chưa biết làm thế nào, thì bộ phim cũng sẽ khiến bạn có cái nhìn rất đơn giản về điều này qua câu chuyện của chú cả heo có tên là Bubble.

    “Tôi đã phải dính lấy công việc đó cả cuộc đời rồi. Tôi cần thay đổi. Nhưng tôi quá sợ tiến tới nó.”

    Nhưng đoạn để lại ấn tượng hơn cả là đoạn sau khi SpongeBob và Plankton đã cố gắng hết sức nhằm tìm lại công thức bí mật không thành đã bị đổ lỗi, bị cả thị trấn đồng ý làm vật tế, cậu ta đã điên lên và có những hành động rất khủng khiếp, rồi sau đó khi nhìn lại bản thân mình, cậu ấy đã thốt lên:


    “Nhìn tôi đi?”

    “Tại sao tôi đang trở nên giống mọi người rồi.”
    “Đọc ác”

    “Đầy sợ hãi”

    “Ích kỷ”

    “Toàn bộ thành phố trước kia đều là những công dân tốt”

    “đã trở thành những kẻ không có trái tim”

    “Chúng ta đã trở lên xa lạ với nhau”

    “Mỗi người là một hòn đảo của bản thân”

    “chỉ quan tâm đến chính bản thân mình.”

    Sau đó SpongeBob tự nguyện sẽ hi sinh để đổi lấy sự bình yên cho tất cả. Tất cả đều im lặng trong nền nhạc hùng tráng, tất cả dường như đều ngấm hiểu và nhận ra những gì SpongeBob nói là đúng. Và rồi, một người đã cất tiếng:

    “Nghe cậu ấy nói rồi đó”

    Tất cả lao vào phía SpongeBob kênh cậu ấy lên, và đồng thanh reo hò:

    “HI SINH! HI SINH! HI SINH!”

    Còn rất nhiều thứ ý nghĩa khác trong bộ phim, và điều tuyệt với hơn nữa là 2 nhóc nhà mình cũng rất thích bộ phim này.

  • Tôi gọi nó là khoảng lặng…

    Tôi gọi nó là khoảng lặng…

    Miệt mài chạy, chạy và chạy. Gia đình, bạn bè, công việc, … phấn đấu và cố gắng, làm, làm và làm. Tất bật từ sáng đến tối, từ ngày này qua ngày khác, từ tuần này qua tuần khác, … để rồi một lúc nào đó tự nhiên thấy hẫng một cái, đứng im, chán nán, rối bời. Tôi tạm gọi là khoảng lặng!

    Cần phải có những khoảng lặng như vậy để có chút thời gian dừng lại để nhìn lại, để ngẫm lại để xem lại những gì đã qua của những ngày tháng mệt nhoài kia. Động lực làm việc là để sống hay để vui. Mục đích là thăng tiến hay gia đình, để cân đo đong đếm xem cái gì là quan trọng nhất đối với mình… Và rồi thấy mình bị hẫng một chút, chán nản một chút, tâm trí tự nhiên muốn được nghỉ ngơi ở một khoảng lặng.

    Tôi gọi nó là khoảng lặng và tôi hay tạo ra khoảng lặng cho riêng mình ở những lúc nào đó. Ôi cái cuộc sống này, Ôi, tôi!

    ***

    Vẫn con đường ấy, vẫn chiếc xe đạp cũ kĩ ấy, vẫn con người ấy với hai sọt đầy chuối chín, vàng, mẩy, … Cách đây 5 năm, tôi gặp ông khi tôi cũng cặm cụi đạp xe từ nhà xuống trường, ông còng lưng để đạp cho chuyến xe thồ chở chuối trôi, còn hôm nay tôi phóng con wave 110 gặp ông vẫn chiếc xe đó nhưng đang còng lưng đẩy chuyến xe thồ ấy, vẫn như ngày nào mà sao thấy nhoi nhói trong lòng. Ông chắc cũng rất cần một khoảng lặng cho mình…

    ***

    Phiên chợ sớm với những mớ rau vừa hái ở ruộng lên, những con tôm cũng vừa bắt ở ao đang nhảy lao xao. Ồn ào của một buổi sáng với tiếng ồn ào của người mua kẻ bán. Khoảng lặng! Cụ bà đã già, già lắm… đang bê một chiếc rổ cũ với chiếc cạp đã bị nứt ở nhiều chỗ, trong rổ có hai ba mớ rau muống còn ướt sương đêm (hay do thấp nước).

    Cụ đứng chơ vơ giữa chợ, quay sang này mời người mua, quay sang kia mời người mua… Và cái vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc khi đã bán hết mấy mớ rau đó thật khó thể tả được, nó nhìn vui lắm, nhưng vẫn ẩn những nét khắc khổ của một cuộc đời vất vả…

    ***

    Trưa, giữa trưa. Cái nắng của một ngày cuối hè không còn gắt nhưng cũng thấy rát mặt. Bụi đường, tiếng còi xe gầm rú. Những người ở tỉnh bắt đầu trở về sau một buổi sáng bon chen ở đất thành phố kiếm đồng tiền, bát gạo, người phụ nữ ngòi sau chiếc xe ngủ gà ngủ gật cùng với gông, bu,, bao tải và những còn gà, con vịt không bán hết… Rồi những người phụ nữ oằn mình đạp xe trong màn bụi mịt mù của quốc lộ 6. Rồi bỗng nhận ra một cái chợ cóc nhỏ rất đặc biệt ở bên đường. Nó đặc biệt không phải vì nó họp ở bên đường đầy bụi mà vì đó là chợ của những người đi buôn về, họ dừng lại, bày những thứ hàng hóa mà bị ế ra bán, miếng thịt không còn tươi ngon, mớ rau cũng không cong tươi ngon, không ồn ào, họ mua bán trao đổi như hiểu hết những cái mà chả ai nói thì họ đều biết…Vội vàng mua, vội vàng bán để kịp về nấu bữa cơm trưa cho gia đình…

    Khoảng lặng!

    ***

    Tôi vẫn cứ tự tạo khoảng lặng cho mình để nhìn, để nghe và để hiểu. Nó giúp tôi hiểu rằng tôi cũng chỉ là một khoảng lặng ở một chỗ nào đó, trong một con người nào đó mà thôi.

    Lại chạy thôi!

    ————————————

    Tháng 8 năm 2010!


  • Tháng Ba…

    Tháng Ba…

    Sáng! Trời khẽ se se lạnh… Cái lạnh man mác xót lại như muốn níu kéo những chút cuối cùng của mùa Xuân… Ngoài trời mưa phùn từ đêm vẫn lất phất bay…

    ***

    Cặm cụi bước trên con đường quen thuộc. Không còn ai đưa đón, vẫn một mình bước đi một ngày hai lượt với cái ba lô nặng trĩu những ấp ủ về tương lai… Nhớ lại cái ngày đầu tiên ấy… thấy xao xuyến lạ thường…

    “Ngày đầu tiên đi học… mẹ dắt tay đến trường…” Đúng rồi! Chỉ có ngày đầu tiên đó thôi là được mẹ dắt tay đến trường. Chao ôi, sao mà thân thương đến thế. Quãng đường có dài chi, hơn hai cây số luôn bụi mù vào những hôm trời nắng và nhầy nhựa bùn vào những hôm trời mưa… quãng đường đã trở thành một cuộc hành trình đầu tiên vào cuộc đời. Ôi, cái ngày xưa thân thương đó sao mà nhớ. Hằn ghi cả một miền ký ức đẹp của một miền quê bán sơn địa quanh năm nghèo đói…

    Cái đói dường như trở thành một cái quen thuộc đối với bất cứ nhà nào. Tháng Ba dường như đã in sâu vào tâm trí cả một thế hệ mấy chục năm ròng rã. Lúa gạo của vụ mùa chỉ còn đủ ăn đến Tết, qua Tết dường như không còn đủ lúa để chống chọi với ròng rã mấy tháng trời chờ đến khi lúa chiêm gặt… Cơm không phải chỉ là cơm mà mang trên mình nào đỗ, ngô, khoai, sắn, … Ăn đong là cách sống của những người kiếm được tiền bằng việc buôn bán mớ rau, miếng thịt. Ăn vay là thường trực ở bất cứ nhà ai chỉ biết có nông nghiệp… Cả một miền quê quằn quại trong tháng Ba khắc khoải mong chờ một bình minh tươi sáng…

    Tháng Ba là những ngày mưa cuối xuân rầm rì hàng tuần, khiến con đường đất trở lên lầy lội với bùn, đất ướt nhoẹt. Bẩn và trơn như đổ mỡ. Lũ học sinh bước mò từng bước chậm mà vẫn ngã như vồ ếch. Cười ra nước mắt. Những đôi dép lê bị dính lại chút bùn non khi nhấc lên sẽ khiến bùn non theo quán tính bắn lên tận đầu. Cười ra nước mắt…

    Tháng Ba còn có những bông gạo nở đỏ chót ở đầu làng hay ở từng góc xóm. Một ngày hai bữa cơm độn không thể làm ấm lòng những đứa trẻ, những nụ gạo tròn bậm hay những cánh hoa đỏ chót đều có thể ăn một cách ngon lành. Lay lắt những tháng Ba rõng rã cả một miền thơ dại của bao nhiêu lũ trẻ…

    Tháng Ba cũng có những cơn mưa gọi Hạ chợt rơi rồi chợt tạnh, mau và nhanh đến nỗi còn chưa kịp cảm nhận đó là mưa. Lũ trẻ vẫn cặm cụi cùng nhau đi tìm một tương lai sáng trên con đường đất bụi mù và nhầy nhựa…

    Tháng Ba! Rơm rác tích trữ từ những vụ gặt cũng dần hết. Người lớn thì vào rừng chặt củi, cắt rác về phơi khô để đun nấu. Còn lũ trẻ thì đi quét lá rụng. Lá tre phủ kín con đường bao quanh làng, lá xà cừ rồi cả lá bạch đàn cũng được lũ trẻ quét về phơi khô đun nấu. Sáng tinh mơ khi sương còn chưa tan đã mắt nhắm mắt mở dậy chuẩn bị chổi và bao tải. Đi quét là phải đi sớm thì mới quét đươch nhiều và được những thứ lá đun đượm lửa mà không tốn, chứ đi muộn thì sẽ phải đi xa lắm mà có khi không thể quét được cái nào… Trở về nhà với một bao tải lá chặt ních vẫn còn ướt đẫm sương đêm tãi ra sân. Rồi ra giếng kéo một thùng nước đầy trong veo mát lạnh, đổ ra chậu men có thể nhìn thấy mặt mình sóng sánh trong làn nước mát lạnh của vùng đá ong…

    ***

    Những tháng Ba cứ thế đi qua hết năm này đến năm khác, hết thế hệ này đến thế hệ khác với bao nhiếu là tuổi thơ. Nhớ da diết! Nhớ lắm! Hoang hoài….!

    Hà Nội, tháng Ba năm Canh Dần, 2010