Category: Viết

Những lúc lãng đãng, những lúc buồn về một câu chuyện, mảnh đời, … tôi sẽ viết nó ra. Để cho cảm xúc của mình được giải tỏa. Vậy thôi!

  • Dream #002

    Dream #002

    Nhà vệ sinh cũ kỹ. Lớp ve màu vàng đã đổi màu nhợt nhạt, có chỗ đã bong ra từng mảng. Tấm gương trên bồn rửa đã ám màu, xỉn sang màu xám loang lổ những vết nứt chân chim. Mùi ẩm mốc mùi khai mùi khẳm trộn lẫn nhau dội thẳng vào mũi khiến hắn buồn nôn. Một luồng dung dịch từ bụng cuộn lên cổ họng, làm rát bỏng cổ họng. Thứ dung dịch hỗn hợp đó trào ra. Nôn. Một miếng nôn vừa bằng bãi nước bột nổi lềnh phềnh trong bồ rửa.

    Bỗng có hai người đi vào. Họ rõ ràng là đang bàn dở câu chuyện làm ăn, công việc nào đó. Có thể họ là người mới nên trông lạ lẫm. Họ tồn tại như những cái bóng bên cạnh hắn. Cơn buồn nôn vẫn còn mà hắn không thể nôn tiếp được. Hắn rửa mặt, rửa tay rồi ra khỏi nhà vệ sinh, mang theo cơn buồn nôn đang cuộn trào trong bụng.

    Nhà vệ sinh nữ cũng cũ kỹ. Những bệ xí được làm bằng cách đặt chéo hai viên gạch một góc kiểu chữ V mất gốc. Một hàng bốn năm cái như thế nối tiếp nhau. Nước đọng lại dưới rãnh dềnh lên cùng hỗn độn rác và đồ ăn thừa. Cái hỗn hợp mùi bốc lên của nó là chất xúc tác không thể tuyệt vời hơn thúc đẩy một cơn nôn. Nhất là với một cơn nôn đang bị kìm nén. Cơn nôn sắp trào ra.

    Con bé lao công đi vào quét dọn. Nó cùng tuổi hắn, có thân hình to lớn, thường nói rất to, cái kiểu nói đùa mà ta cho là hơi vô duyên. Nó bảo sao lại đi làm vào ngày nghỉ? Sao lại đi làm nhể? Hắn nghỉ việc ở cái công ty có con bé lao công này rồi mà? Đang trong cơn mơ chăng? Đúng là mơ rồi!

    ***

    Tỉnh giấc trên chiếc giường quen thuộc. Người đau nhức những cơn đau quen thuộc sau những cuộc nhậu quen thuộc. Điều hòa đẵ tắt. Cái nóng đã ngập kín cả căn buồng quen thuộc. Ngoài kia có tiếng gà gáy quen thuộc. Có tiếng chuông điện thoại báo thức của bố ngoài nhà vang lên. Giờ dậy thể dục của bố là 4h30… của hắn còn 30 phút nữa…

    Quán đã phủ kín bụi những tủ kính, tủ gỗ đựng đồ. Bụi phủi lên cả những thứ rác chưa dọn. Quán nằm ở ngã ba đường đợi những bước chân mệt mỏi. Bác Ba – bố Dần – bố một đứa bạn rất vừa nhượng lại cho hắn thuê để hắn mở cửa hàng. Một vài mặt hàng đã được ai đó lấp đầy cái tủ phía cửa. Thuốc lá, kẹo cao su, bật lửa, đậu phộng. Những mặt hàng đặc trưng của một hiệu tạp hóa phẩm. Hắn đang cầm chổi cùng mo hót quét dọn nơi góc ngoài, một cái góc nào đấy toàn thứ rác của một của hàng sửa xe. Những miếng lốp cao su, vài cái dây phanh xe đẹp, ốc và đinh vít.

    Bầu trời chiều nhiều mây. Mây giông mùa hè vần vũ cuồn cuộn kèm những ánh chớp nhập nhằng. Một cảnh tượng hùng vĩ đang hiện ra. Hắn rút điện thoại, mở ứng dụng chụp ảnh đưa lên. Hình ảnh trên màn hình điện thoại ở góc trái lờ mờ một tia sáng chạy thẳng sang phải rồi bùng ra. Chúng có quỹ đạo giống như một vụ bắn nổ. Lại một đường sáng như thế xuất hiện cùng ở một vị trí và kết thúc cùng một vị trí. Đó đúng là một cuộc truy kích bằng tên lửa. Một chiếc phi cơ dần hiện ra, nó đang lao thẳng về phía hắn.

    Có tiếng người hỏi mua hàng. Đó là Hải Lộc, một người bạn đã từng gắn bó thân thiết trong một khoảng thời gian hồi trước và sau những năm học cấp ba. Những nhóm bạn như thế cứ hình thành rồi tan ra theo từng giai đoạn khác nhau của cuộc đời. Rồi trở thành bạn. Đôi khi là bạn cũ nếu lâu ngày ta không gặp. Người bạn đó hỏi mua một dụng cụ để đo huyết áp, nhịp tim. Hắn nhờ một người bạn tên Hải khác tìm giúp. Không có, cửa hàng bé nhỏ mới mở của hắn không có thứ đó.

    Quán nhìn ra con đường với hai hàng cây cao tít ở hai bên. Xà cừ già nua cong queo xen với những cây bạch đàn thẳng tắp. Đường chạy thẳng sẽ đi qua một mặt tiền của quán. Một đàn sinh vật kì lạ, đẹp đẽ đang lặng lẽ di chuyển bên đường này. Những sinh vật mang nhiều hình dáng lớn bé khác nhau. Nó kiểu như sự kết hợp tạo hình của loài khủng long thời tiền sử với những linh thú trong các câu chuyện thần tiên tưởng tượng. Mấy đứa trẻ đứng bên đường ngắm nhìn trong sự kinh ngạc. Cả một đàn dài đến vô tận lặng lẽ nối tiếp nhau, đến ngã ba chúng bước dần lên không trung, lên những ngọn cây, rồi dần biến mất vào rặng cây ở phía xa xa. Trận truy kích trên bầu trời chiều đã kết thúc (hoặc đã chuyển đến một vùng trời khác.) Màu trời đã chuyển sang tông tím hồng huyền ảo.

    Hắn thấy mình đang ngồi trong lòng bố để cùng ngắm nhìn cái khung cảnh đẹp kỳ ảo đó. Rồi hắn nằm ngả hẳn vào lòng bố để chìm vào một cảm xúc bồng bềnh hạnh phúc. Chắc chắn đó là hạnh phúc. Cảm giác lâng lâng như nằm trên một đám mây ấm áp êm ái.

    Bẫy sập rồi! Bố nói, câu nói đưa hắn quay về thực tại. Bố chạy về phía bên kia đường, xuống dưới những thửa đất cây dại mọc um tùm, nhấc lên một cái bẫy lồng sắt, bên trong là một con mèo. Bố bảo ở đây có nhiều mèo hoang lắm. Con mèo nhỡ được lôi ra khỏi lồng cứ lớn lên như một quả bóng đang được bơm thêm hơi. Nó cố vũng vẫy và cào cấu và gào thét để thoát khỏi bàn tay của người giữ nó. Người đang giữ chặt nó là Tuấn (cháu bà Toan) – cậu em ít tuổi hơn cùng xóm với hắn.

    Lại có tiếng chuông báo thức vang lên. Đó là từ điện thoại của hắn. Những cơn mơ lộn xộn. Mơ bao giờ cũng lộn xộn thế. Thế giới trộn lẫn những thứ thật (có thể cầm nắm gọi tên chính xác) với những thứ ảo ảnh (không thể nắm bắt gọi tên.) Mix cái cũ với những cái mới chỉ nằm trong suy nghĩ. Thế giới người ta muốn tới và muốn trốn. Lúc nào cũng mang lại những cảm xúc dang dở. Mệt bồng bềnh buông.

    ***

    Giấc mơ vẫn còn đó. Những đứa bé trai và bé gái đang đùa vui bên chiếc xe đạp. Một người đang đẩy một chiếc xe rùa đầy những con sâu lớn như những chú chó con. Thứ sâu mà hôm trước hắn thấy họ bán trên tiki trong mục flashsale, nhưng là sâu thật, chúng tỏa ra thứ bụi sáng giống như bụi tiên trong các phim của Disney. Người đó đẩy xe sang bên kia đường đổ những con sâu đó vào dưới gốc rặng cây.

    Cuộc hành trình của những sinh vật kì lạ kia vẫn đang tiếp diễn.

  • Nếu điều gì xảy ra với bạn mà bạn KHÔNG thích, thì ĐỪNG làm điều đó với những người khác

    Nếu điều gì xảy ra với bạn mà bạn KHÔNG thích, thì ĐỪNG làm điều đó với những người khác

    Hồi cách đây một năm, trên đường đi làm về, bất chợt gặp đứa bạn cấp 2 ở đoạn đầu bãi rác Chúc Sơn. Vừa nín thở vặn ga cho nhanh qua cái chỗ ti tỉ mùi khó chịu thì nghe ới câu “Hảo à?”. Thế là 2 thằng sóng sánh hàng ngang trò chuyện suốt cả một đoạn đường dài. Chuyện đang xôm thì cứ lúc lại thấy bọn đằng sau bóp còi inh ỏi. Bực cả mình.

    Sau buổi đó khoảng 1 tháng gì đó, một sáng nọ đi làm hơi trễ, đang vội thì gặp phía trước 2 xe máy dàn hàng ngang vừa chạy vừa nói chuyện. Cứ bóp còi định vượt thì phía ngược chiều lại có xe, đường thì chật. Phải đến gần cây số mới vượt được.

    Thế là từ đấy mình không bao giờ đi xe dàn hàng ngang nữa. Cũng có lần gặp bạn, nhưng chỉ chào nhau thôi rồi phóng vội bảo có việc bận.

    ***
    Đường từ nhà đến chỗ làm cũng xa đến cỡ 30 cây, nên tắc đường thì là một phần tất yếu của mỗi ngày. Mình hay bị dính nhất là ở đoạn qua Cầu Đôi với đối diện BX Mỹ Đình. Ở Cầu Đôi thì cứ chỗ nào hở là len vào. Ghớm! Chật như nêm. Còn đoạn BX Mỹ Đình thì toàn nhảy vỉa hè chạy.

    Có một lần, mình đi đúng làn, mà phía trước cả một đống những xe là xe đang nô nức đi trái đường. Quay lại chẳng được mà tiến đến chẳng xong. Bảo sao mà xem trên otofun thấy các bác tài hay đánh nhau thế. Bữa đó, có một anh thợ xây, cứ xả xả chửi cái lũ kia ngu đi trái đường. Nghe mà sướng, mà hả.

    Thế là từ đấy mình không bao giờ đi vào làn đường đối diện khi tắc đường nữa. Và cũng không tranh vỉa hè của người đi bộ luôn.

    ***
    Mới đây thôi, đọc trong một cuốn sách, thấy có câu này hay, nên chép lên đây để nhớ, để nhờ FB nhớ hộ, để mỗi năm nó lại nhắc cho nhớ!

    “Nếu điều gì xảy ra với bạn mà bạn KHÔNG thích, thì ĐỪNG làm điều đó với những người khác.”

    Nhớ nhé!

  • Có một dòng sông đã qua đời…

    Có một dòng sông đã qua đời…

    Tuổi thơ mà tôi trải qua có thật ít những người khiến tôi phải nhớ đến tận bây giờ – nếu trừ những người trong gia đình. Đó là chú Quyết – người luôn kẻ, vẽ những bảng thông báo về các kế hoạch gieo cấy cho mỗi mùa vụ mới ở quanh khu tường của Ủy ban hay Ông bảo vệ già ở Trường cấp 1 luôn xếch tai những thằng nghịch ngợm làm hỏng đồ của lớp.

    Còn lại thì những người đều không bình thường luôn được bố mẹ mang ra để dọa nạt mỗi khi muốn răn dạy điều gì bắt tôi phải nhớ. Đó là “anh” Thính – người đàn ông trung niên, thường uống rượu say, đuổi bò về qua cổng nhà tôi mỗi khi chiều về. Đó là “anh” Yêu – một người đàn ông trung niên khác dành cả năm lang thang khắp các đường làng, ngõ xóm để nhặt các đầu thuốc lá và hút lại.

    Trong đó, người mà khiến tôi bị ám ảnh và còn nhớ nhiều chính là Bà – người mà mới mất ngày hôm qua…

    Bà là một người cùng họ với tôi. Năm nào Bà cũng dở điên vào mỗi mùa hoa xoan nở. Bà nhảy múa, hát hò, chửi bới trước cổng Ủy ban xã; nằm ra chợ, ra đường kêu than từ sáng đến tối, từ tối đến sáng cho đến khi mệt lả ngất đi, người nhà mang về được. Rồi khi tỉnh, bà lại hát hò, nhảy múa, … Lũ trẻ cùng tuổi tôi cứ nhìn thấy bà là bỏ chạy, là lánh xa hoặc tìm một đường vòng để đi. Nhưng tôi thì lại khác, tôi không sợ bà như mọi đứa bạn đi cùng.

    Có thể một phần bà là họ hàng với tôi nên tôi không thấy sợ hoặc cũng vì có một điều gì đó trong các câu hát của bà đã khiến tôi bị hút vào và day dứt. Tôi không còn nhớ được chính xác một lời hát nào của bà nhưng nó rất hay.. Nội dung của nó thường là chửi bới cán bộ, chế độ hoặc là những câu hát rất dời rạc, chả liên quan gì đến nhau, về sự đời, về những khốn khổ mà bà phải chịu đựng…

    Bà thường mặc một bộ áo mớ ba mớ bảy cũ kỹ, vừa hát theo giai điệu các bài dân ca như trên đài phát thanh hay hát, vừa múa rất say mê, bước chân di chuyển nhịp nhàng, tay đưa lên xuống cũng uyển chuyền – dù nó chẳng theo một bài hay một điệu nào, các mớ áo cũng tung lên, xoay vòng, … và khi mệt bà nằm vật luôn xuống đường – dù nắng dù mưa, … Đó thực sự là hình ảnh đã bị đọng lại mãi trong tôi…. nó được tôi ví như những một người văn công – giống những người có lần nào đó về diễn ở quê tôi…

    Và cứ thế, tôi lớn lên với nhiều nhận thức hơn và chấp nhận điều hiển nhiên về bà vào mỗi mùa hoa xoan. Để rồi, hôm qua về nghe tin bà mất, tôi đã không dừng được việc cứ miên man suy nghĩ về bà, nhớ lại quãng thời gian tuổi thơ mỗi ngày đi bộ 2km đến trường trên con đường đất bụi mù mịt vào ngày nắng, nhầy nhụa trong những ngày mưa. Rồi Bà xuất hiên như một điểm nhấn trong ký ức, xóa đi cái bình yên đến ghê người của một vùng quê nghèo đói đang chống chọi với tháng Ba, mang đến sự ồn ào cần thiết mỗi sáng sớm tinh mơ, khi chiều về hoặc là cả trong đêm khuya tĩnh mịch…

    Ai cũng phải chết, và với nhiều người ở quê tôi, sự ra đi của Bà là một sự giải thoát. Với tất cả sự kính trọng mà tôi có, tôi cầu mong Bà sẽ có được thanh thản, bình yên ở thế giới bên kia, có được một sự giải thoát cần thiết cho cả tâm hồn của Bà nữa….! R.I.P….!

    Ngày 23 tháng 8 năm 2014

  • Viết vào một đêm thu…

    Viết vào một đêm thu…

    Mệt mỏi trong cơn ngái ngủ buổi sớm giật mình với chiếc điện thoại xem giờ. 6h sáng. Mệt đến mụ cả người đi định dậy chuẩn bị đi làm mà quên mất rằng mình đang nghỉ phép. Công việc đã trở thành nỗi ám ảnh ăn sâu đến chập chờn giấc ngủ chả ngon.

    Cứ tưởng là mình khỏe, ốm một cái thấy mình không khỏe như mình nghĩ. Từ ngày bỏ đi cái thói quen chạy bộ mỗi sáng sớm thấy sức khỏe kém đi rõ rệt. Công việc bề bộn rồi chuyện gia đình dù đã có thêm người chia sẻ song vẫn chiếm trọn những khoảng thời gian rảnh trước kia mình có.

    Bỏ cả thói quen nhâm nhi chén chè sau bữa cơm tối. Bỏ cả những buổi chiều ngồi uống bia cỏ ở quán cóc gần sân vận động. Hiểu thế nào là stress thực sự của công việc. Hiểu thế nào là cuộc sống khó khăn của vợ chồng trẻ. Tìm mọi cách để dung hòa mà sao vẫn có lúc chả biết là đang hướng đến cái gì nữa: Gia đình hay công việc?

    Con lại mơ ngủ ọ ọe, vợ bị đánh thức lấy tay vỗ vào mông vỗ về. Có lúc mình đã quên rằng mình đã có một gia đình ấm áp đến nhường nào. Có lúc cũng cảm thấy tiếc nuối vì chưa được chơi thỏa… Có lúc mình cũng thấy mình thật quá vô tâm, cứ luôn miệng dậy đời gia đình quan trọng nhất, là nơi bình an nhất, … mà tự mình không sống vì điều đó.

    Hôm trước đọc trên blog có người tự hỏi “Bao giờ mình có thời gian cho Hà Nội…” – Ừ, bao giờ mình có thời gian cho gia đình nhỉ? Bao giờ mình có thời gian cho vợ con? Bao giờ mình có thời gian…. Cả tuần tối tăm với công việc, vẫn tranh thủ về buổi tối nhưng mệt nên hay đi ngủ sớm, sáng dậy lại vội vã đi làm. Cuối tuần về thì lại bận này bận kia, bạn bè, anh em rủ chè chén, … về đến nhà thì cũng đã khê lòi mắt, … khi tỉnh dậy thì thấy kỳ nghỉ cuối tuần đã trôi qua mất rồi…

    ***

    Hai tuần không về quê, bất chợt nghe thấy tiếng quê là trong lòng lại rộn rạo. Quê trở thành một từ linh thiêng trang trọng đến nỗi ai đó chỉ nhắc đến thôi là nhớ, nhớ da diết, vừa ở đó ra xong cũng nhớ…

    Linh thiêng bởi nó đã nuôi dưỡng cả một tâm hồn tuổi thơ rong ruổi trên lưng trâu trên không biết bao nhiêu cánh đồng. Hôm trước về qua khu đô thị SUDICO thấy một nhóm trẻ tai đeo headphone vừa trượt patin vừa đọc sách mà liên tưởng đến tuổi thơ của mình… nếu được đánh đổi mình vẫn không bao giờ đánh đổi nó với bất cứ thứ gì và giá nào…

    Ôi, nhớ quê quá!

    Thi thoảng vẫn cưỡi xe lang thang trên đồng, trẻ chăn trâu giờ cũng khác ngày xưa, có nhem nhuốc nhưng vẫn toát lên những nét về một cái gì có lối ra chứ không mù mịt như cái thời mà bố mẹ bao giờ cũng “Không học giỏi sau này lất cứt mà ăn!”, “Không đi học thì chỉ còn nước đi ăn mày..!”

    Và ta đã học, đã lớn lên như thế để tình yêu quê cứ ngày một lớn. Để vừa xót xa vừa vui mừng khi thấy quê ngày càng có nhiều nhà cao tầng mọc lên. Để cố tìm cho mình những cái ký ức của tuổi thơ ở những nơi thân quen nhất. Sau này ta cũng sẽ để cho con lớn lên với tình yêu như thế, biết yêu cây lúa, củ khoai…

    ***

    Người ta cứ bảo mùa Thu lá vàng rơi nhưng mình chả thấy là vàng rơi vào mùa Thu nhiều – duy chỉ có một số cây rụng nhưcây bàng mà còn thì toàn rụng vào mùa Đông. Cái lá vàng rụng vào mùa Thu thực ra chỉ có ở các nước phương Tây mà thôi.

    Thích cái lành lạnh của tiết trời Thu để có thể nghĩ đến những món nướng, lẩu, … Ai cũng ghét Hà Nội nhiều bụi và ồn ào sao lại yêu Hà Nội đến thế. Phải sống thật, phải hòa vào, phải tan ra thì mới thấy rằng Hà Nội không phải là quá đáng ghét.

    Hà Nội chỉ ồn ào ở những con phố chính, chứ vào các ngõ phố sẽ thấy nó cũng bình yên đến lạ kỳ. Nhâm nhi chén trà nóng trong cái không khi trong lành của một sớm mùa Thu cũng chả phải là quá tệ để mà ghét.

    Cũng chả hiểu sao và từ bao giờ mình cũng thấy yêu Hà Nội – có thể cũng chỉ là yêu một cách a dua theo cách của các nhạc sĩ, nghệ sĩ của Hà Nội qua các bài hát, câu ca. Có thể là ở đây ta còn được gặp rất nhiều những người lao động ở quê ra kiếm sống trên những gánh hàng rong – đi và về chỉ trong một buổi sáng.

    Có thể bởi vì cũng chẳng còn nhiều người Hà Nội gốc còn sót lại để mà xót xa cho những hệ quả của Hội nhập mà dành tình yêu cho nó qua những câu hát để gợi lại Hà Nội từ bao giở bao giờ.

    Thích cái mùi hoa sữa nồng nặc, nồng nàn mà từ ngày mở rộng thêm địa bàn thì đã kịp len lỏi đến từng ngõ xóm. Nó cứ thơm thế và gợi lại cho ta nhiều những ký ức buồn vui lẫn lộn mà dù ở thái cực nào thì vẫn cứ thích. Chợt nao lòng…

    Đêm mùa Thu lang thang trên những ngõ phố nhỏ vừa đủ, lặng vừa đủ, bình yên vừa đủ,… (Đã bảo rồi, sống là phải hòa vào, phải tan ra thì mới cảm nhận được hết cái ý vị của nó.) Những kỷ niệm đột nhiên lại ào về, nhanh đến nỗi chưa kịp gọi tên đã lại đi mất rồi. Vui buồn đều đủ và đọng lại trong trí óc là miên man, là mênh mang… Ngẫm mình cũng là một kẻ đa tình!
    
    ***

    Thói quen là do ta hình thành, sao không chọn mà hình thành những thói quen tốt?

    Sẽ bắt đầu dậy sớm chạy bộ vào sáng mai, khi về qua chợ mua mớ rau tươi mơn mởn vừa được hái còn ướt sương đêm (hay của nước ao không quan trọng) về nấu bữa sáng. Nhâm nhi ly chè nóng trước khi đến cơ quan.

    Sẽ về nhà với vợ con nhiều hơn, sẽ cho con lớn lên trong một tình yêu thương vô bờ bến. Sẽ đến thăm nhà bà nội, bà ngoại và nhớ mua biếu bà tấm bánh. Sẽ qua nhà thằng bạn đang bị trầm cảm chơi với nhau ngót ngét chục năm để động viên nó. Sẽ bảo mấy thằng em bớt chơi bời mà học cách tự lo cho bản thân mình đi đừng để gia đình phải ngợi.

    Sẽ gọi điện hỏi thăm mấy thằng bạn học cùng ở dưới trường. Sẽ dành thêm một chút thời gian cho riêng mình để viết lách một cái gì đó.

    Ta sẽ làm….!

    Hà Nội, tháng 8 năm 2012

  • Thu hững…

    Thu hững…

    Chiều về muộn, không thể phóng nhanh như mọi hôm được vì trời Hà Nội có vẻ đã mát mẻ hơn mức bình thường – mà người ta hay gọi là se lạnh thì phải. Có lẽ trời đã Thu thật – Thu hẫng… 

    Thời tiết rõ ràng là cũng tác động đến cảm xúc và tâm lý của con người nên hôm nay đã thấy mình kiềm chế hơn, bớt bị bực mình chi phối đến hành động. Cũng nhờ nó mát mẻ nên có vẻ mọi thứ đều trở nên dễ chịu, suôn sẻ. Tin ai đó và làm cho họ thấy rằng họ được tin tưởng thật không hề đơn giản.

    Hay cũng bởi vì từ ngày tự bắt mình phải thay đổi để đón nhận, để cảm nhận mọi thứ xung quanh một cách chân thật bằng trải nghiệm chứ không phải là nghe hóng nghe hớt, cùng với tâm lý “cầu thị” mà đọc cái gì cũng ra bao nhiều là kiến thức có thể áp dụng ngay và luôn, mang lại ích cho không chỉ riêng mình…

    Cũng bởi thế mà tự nhiên như duyên định, gặp gỡ được thêm nhiều người có cùng chí hướng, cùng cách nghĩ, sẵn sàng cũng nhau ngồi lại đến tận 21h để bàn bạc, thảo luận làm những thứ không mang lại lợi lộc gì cho bản thân… Mà cũng là dịp để nhìn nhận lại chính bản thân, kiểm định lại những kiến thức mình có là đúng hay sai, khai thông thêm những món mà chính bản thân mình cũng chẳng biết là thế mạnh hay yếu, … để có được cái nhìn gần hơn về chính bản thân đầy mâu thuẫn và rắc rối của mình.

    Thôi thì lan man, liên miên vài dòng bởi mùa Thu đến một cách quá hững hờ làm cho còn người ta hẫng một phát nhưng lại có được sự thăng bằng cần thiết để bước tiếp!

  • Chuyện sáng nay… chuyện thường ngày…

    Chuyện sáng nay… chuyện thường ngày…

    Mới hơn 7 giờ sáng mà trời thì nắng như giữa trưa. Dừng đèn đỏ một tí mà mồ hôi đã ướt hết cả nách. Có hai vợ chồng dừng ngay phía trước. Bà vợ ngồi sau thì cứ cằn nhằn sao không dừng vào chỗ mát. “Dừng thế đ*o nào được, không nhìn thấy người chật người như nêm à?”

    Đường đông nên nào có đi nhanh được, cứ vừa giữ tay ga lại vừa phải bóp phanh, có lúc phải dùng chân để chống nữa. Ướt hết cả lưng rồi. Ước gì có con 4 bánh mà chui vào, chắc mát lắm. Như cái cái con mát-da ngay bên cạnh đây này.

    Vừa nghĩ đến đó, thì cánh cửa kính con mát-da bỗng mở, rồi từ bên trong bỏ ra một bịch túi ni lông, khi nó đã yên vị dưới lòng đường, thì mới nhận ra đó là rác.

    Ông chồng: “Ơ, *&^%, sao lại vứt rác ra đường như thế nhể!?”

    Bà vợ: “Vứt thì có làm sao? Có người quét đường mà!”

    Ừ nhể! Đường có của riêng thằng nào? Nên vứt gì, làm gì mà chẳng được.

    Nào là đám công nhân ăn sáng trên xe máy, vứt túi đựng bánh, gói xôi ngay sau khi ăn xong. Có hôm tí nữa thì ăn trọn cái lõi ngô vào mặt. Rồi đám trẻ ngồi sau những con Lead thả giấy gói kẹo, vỏ hộp sửa, vỏ đựng bimbim, …

    Kinh nhất là cái đám dân buôn ở ngoại thành, chỗ ngồi bán người ta cấm vứt rác nên gói ghém lại vào túi, treo lờ lững sau xe, rồi vô tình “đánh rơi” ở một chỗ nào đó trên đường. Sẽ có bọn quét rác dọn mà. Lo gì!

    Vừa nhích lên được tí thì thấy phía trước có một bà quét rác đang lúi húi hót cái đống rác vừa được gom lại bằng chổi (chắc thế). Một mớ toàn vỏ kẹo, hộp sữa với túi ni lông. Rác thì chả nói làm gì, mà bực là bà ấy để cái xe chở rác chềnh ềnh ra đường, chiếm mẹ nó mất đến 1/4 con đường rồi.

    Nhìn thấy bà quét rác mà cứ thấy hình ảnh này quen quen. Đúng rồi, 10 lần qua các đoạn tắc đường thì có đến 7-8 lần là kết thúc bằng hình ảnh của mấy bà quét rác với xe chở rác. Lạ thật, sao không dọn vào buổi đêm hay những lúc thấp điểm nhể. Cứ lúc cao điểm là lôi nhau ra quét.

    Mà người vứt rác còn nhiều hơn cả rác thế kia thì có dọn cả ngày cũng chẳng hết được.

    Thế nên cứ động mưa to tí là đường ngập – vì rác nó trôi bít kín mẹ nó hết cửa cồng thoát rồi còn đâu nữa. Thế là đường biến thành những dòng suối. Mà đi qua mấy con sông thì thấy toàn rác là rác.

    Qua hết chỗ tắc mà vẫn cứ luẩn quẩn với câu hỏi: Rác ở đâu ra mà lắm thế không biết?

  • Ngày tháng nào đã qua đi khi ta còn ngồi lại…

    Ngày tháng nào đã qua đi khi ta còn ngồi lại…

    Có lúc đã quên rằng mình đã từng yêu nhạc Trịnh như yêu chính bản thân mình. Quên rằng mình đã từng trải dài mơ mộng trên nhật ký, thơ và cả nhạc nữa.

    Đa cảm, mộng mơ rong ruổi suốt những tháng năm đẹp đẽ vô lo vô nghĩ ấy. Những buổi chiều tìm ngắm hoàng hôn hay lượm lặt một bó hoa lau về cắm bình. Sống như thể mình sẽ bất tử vậy. Buồn lo trôi nhanh như một cái ngáp ngủ giữa trưa hè.

    Đến với nhạc Trịnh như một nỗi tình cờ, những ca từ của “Phôi pha” chợt vang lên mệt mỏi trong một lần phê pha. Thế là yêu, thế là nghe, nghe hoài, nghe mãi, nghe hết, như điên, như dở, như quên hết tất cả ngoài kia mỗi khi có nhạc Trịnh.

    Rồi cũng hết những ngày tháng vô tư, rồi nhận ra ta chẳng thể sống theo được như những ca từ đó được, nó chỉ là miền hoài niệm xa xôi, quen thuộc để thi thoảng tìm về trú ngụ, yếu mềm mà thôi…

    Rồi vẫn yêu nhạc Trịnh như vốn nó là một phần giữa buồn và vui, giữa kết thúc và khởi đầu, một cách đau đớn. Lãng đãng trong cái se lạnh của mùa thu, hay cái giá buốt khi “ngoài phố mùa đông đôi môi em là đốm lửa hồng”…

    Một sớm co mình trong tấm chăn mỏng (bởi máy lạnh),nghe tiếng mưa tí tách qua ô cửa sổ ngỡ mưa phùn… nhớ cái lạnh, nhớ hơi ấm từ ly trà nóng, nhớ nhạc Trịnh.

    Đọc những bức thư của Trịnh Công Sơn gửi cho Dao Ánh, như đang được nghe lại những mỹ từ trong các ca khúc của Trịnh vậy, nhưng gần gũi hơn, như người ta xem những đoạn video BTS để cho ra đời những thước phim hoàn chỉnh vậy.

    Đẹp đến nao lòng! Đến sững sờ!

    “Tuổi nào mang bướm hồng ép vào tay…”

  • Mưa mùa hè, quất hồng bì, và… chửi tục

    Mưa mùa hè, quất hồng bì, và… chửi tục

    Sáng, mưa rơi xiên chéo bởi gió nhẹ vừa đủ… chéo, mát mẻ. Choàng lên mình tấm áo mưa, vi vu lướt xuyên qua màn mưa. Lâu lắm rồi mới để cho nửa dưới mắt thoát khỏi tấm khẩu trang, thỏa mình đắm chìm vào khoảng không khí trong lành như vậy.

    Từng vòm cây bên đường đan xen nhau đón chào những giọt mưa, như đùa giỡn, phất phới. Bất chợt, có hạt mưa nào bay thẳng vào mắt. Cũng khó chịu như cách những hạt bụi, hay côn trùng bay vào mắt ở lúc đầu tiên, nhưng sau đó thì cảm giác lại giống như ta nhỏ một giọt thuốc rửa mắt, mát hơn, mạnh hơn.

    Nhắm liền mắt, và mở nó ra trong tích tắc, như một phản xạ tư nhiên của cơ thể, miệng từ từ mở ra, hơi hướng về phía những giọt mưa bay tới để đón lấy chúng, một cách tự nhiên. Mưa có vị ngọt mát, như vị của gàu nước kéo từ giếng đá ong lên uống ở giữa một trưa hè.

    Mơn man và lạ lẫm, khẽ đẩy lưỡi ra khỏi miệng, hứng lấy những giọt mưa random đang rơi miệt mài, và sung sướng khi cảm nhận được hạt nào rơi trúng… lưỡi. Để quên đi chuỗi ngày nắng nóng, cái những ngày mà tưởng chừng đã không còn nhớ nổi vị của một đợt mưa…

    Và nếu trước đó, có ăn một quả quất hồng bì, nhai thật nát cả vỏ, thì vị ngọt còn thêm chút hăng nồng, rất khó tả..

    —————————***—————————-

    (Sự thật là…)
    Sáng, bầu trời giếng hừng đỏ, ra khỏi nhà chưa được hai cây số trời đã kéo cơn ầm ầm, tối đen một vùng, không khác gì bầu trời trong những phim ngày tận thế. Chưa kịp nghe xong tiếng sủi bụng của ông giời, mưa đã trút xuống như đổ nước. Táp vào lề, mở cốp, lôi chiếc áo mưa, mặc với tốc độ của Fast-8 mà vẫn không thể tránh bị ướt. Chửi tục lần một.

    Thêm giông vào, mưa như hắt vào mặt, kính với khẩu trang cũng chi thể ngăn được một lúc, mưa ướt đẫm khẩu trang, thành giọt, chảy chầm chậm xuống cằm, buồn buồn như kiểu có côn trùng bò. Tháo vội khẩu trang treo vào móc xe. Giờ thì từng giọt mưa ném vào mặt, đau điếng. Đường đầy những cành cây bị gió làm gẫy, lổng chổng, chả theo hàng lối. Chửi tục lần hai.

    Mưa vuốt mặt không kịp, đang hăng hái lao thì bỗng phanh gấp vì xe phía trước cũng phanh gấp. Ngập! Mấy cái xe đang đi qua chỗ ngập thấy trên lưng bánh nước. Ô hô, phải leo lên vỉa hè thôi. Bỗng ào. Một thằng điên lao xe như điên vượt qua, nước bắt như sóng nước ca nô, ướt hết một bên ống chân. Chửi tục lần ba.

    Qua chỗ ngập một, chỗ ngập hai, chỗ ngập ba, đến chỗ ngập bốn thì mưa đã ngớt, và một dòng xe ô tô nối dài đến ba trăm mét. Tắc đường. Quay xe đi đường vòng. Nước mưa dính đã kịp thấm vào người, chưa kịp mát đã thấy người nóng hầm hập. Trong mũi cảm thấy vướng vướng thứ gì… Hắt… xì.

    Ào…!

    Một thằng điên thứ hai tạt đầu, nước từ bánh sau theo quán tính văng thẳng vào mặt, bất chợt, vào đầy cả mồm đúng lúc hắt-xì. Chửi tục lần bốn.

    Rất liên quan, chanh muối, nho vàng (quất hồng bì) là những thứ chữa đau họng, trị viêm họng rất tốt. Ăn, nhai cả vỏ, nghiền kỹ vào, và nuốt từ từ thôi.

    Tháng 7 năm 2018

  • Khi ta có thời gian để cảm nhận

    Khi ta có thời gian để cảm nhận

    Cái nắng đã oi ả. Và càng trở nên khó chịu hơn với tiếng ve kêu ra rả suốt ngày. Ve ở Hà Nội không già bằng ve ở trên rừng nên tiếng kêu mang giai điệu sầu thảm hơn là hào sảng, nên cách gọi cũng khác nhau, ở vùng rừng họ gọi là ve sèng – mang đậm tiếng địa phương nhưng lại mang một âm hưởng hoàn toàn khác, mang một hơi thở hoàn toàn khác về cảm nhận của tiếng ve mùa hè.

    Phượng và bằng lăng năm nay nở rộ, đường Duy Tân, và những con đường xung quanh khu công nghiệp vừa và nhỏ Cầu Giấy ngập một màu đỏ của hoa phượng và màu tím của bằng lăng.

    Ngỡ ngàng khi một buổi chiều mưa mở rèm nhìn qua ô cửa kính của tầng 8 xuống, thấy đỏ rực trong mắt một màu. Rồi chợt nhận ra rằng chính nó, chính Phượng mới là một hoàng hậu của mùa hè, nổi bật nhất trong hay ở bất cứ khoảng đường hay góc vườn nào. Có khi là ở một góc đường, có khi ở góc vườn, có khi ở ở trong một góc sân trường kỷ niệm nào đó nằm sâu trong ký ức, không xa lắm nhưng cũng không thực sự rõ ràng để cảm nhận.

    Không có quá nhiều lựa chọn cho con đường trước mặt, mù mịt và không thể xác định. Chả ai bảo cho những đứa đứa học sinh biết về con đường sau cánh cửa trường cấp 3 là gì hay làm thế nào để biết được con đường đó. Những suy nghĩ non nớt chỉ nghĩ được rằng phải liên hoan chia tay trước ngày thi tốt nghiệp để tránh việc những người không làm được bài sẽ không tham gia nếu tổ chức sau kỳ thi.

    Cũng đã có những giọt nước mắt rơi mà không hề biết là vì tiếc nuối hay lo sợ con đường đi trước mặt mình. Nhớ mãi câu “chỉ có một điều có thể chắc chắn được ở tương lai là sự không chắc chắn” mà đọc mãi rồi mới hiểu hết được…

    Cũng chả biết phượng và bằng lăng mọi năm có nở nhiều hay không, cũng chả biết có khi nào sự hòa quyện của các màu sắc đó khiến cho những suy nghĩ cứ vẩn vơ, cứ trôi về một nơi vô định hay không. Hay bởi vì ta không có thời gian nào để dành riêng cho những ký ức về một miền xa xôi nào đó, vừa tiếc nuối, vừa sợ sệt.

    Khi ta có thời gian để cảm nhận những thứ rất đỗi quen thuộc mà những ngày bình thường nó bị lấp đầy bởi công việc, bởi lo toan về tiền, …

    Một buổi sáng mời bạn một ly cafe buổi sáng trên con đường mới được đặt tên. Cố gắng dậy sớm để tạt vòa một cây ATM để rút tiền trang trải cho chi tiêu của cả gia đình trong một tháng. Nắng sớm nhạt mà trong, sắc mà lại ngọt chiếu xiên qua hoặc thẳng vào những nụ bằng lăng tím nhạt nhạt. Cả một con đường hàng trăm mét chỉ một màu bằng lăng tím tái. Để khi đi qua nó đã xa rồi mà vẫn cố ngoái lại nhìn, ngắm… Tự nhiên thấy mình đã đánh mất một cái gì đó…

    Định mang máy ảnh đi chụp lấy một ít làm tư liệu, nhưng chợt thấy rằng nó đã ở trong mình rồi thì phải nên khi đi qua những hàng cây ấy, thấy mình như thuộc về nó, là một phần của nó. Chắn chắn nhiều người cũng đã có những những bức ảnh thật đẹp của phượng và bằng lăng, và các bạn hẳn sẽ chẳng mất gì nếu cho tôi xin một tấm…

    Hãy dành tặng cho mình một vài khoảng thời gian để cảm nhận – như một phần thưởng cho chính bản thân./.

  • Run rẩy chạm nhẹ vào ký ức

    Run rẩy chạm nhẹ vào ký ức

    Có những ngày thu bị lạc cứ lững thững mát giữa những chói chang, oi ả, ồn ã…

    Có những cảm xúc bị lạc cứ lãng đãng trôi giữa những hối hả, vội vã, bon chen…

    Bất chợt se lạnh…

    Bất chợt bâng khuâng…

    Thoảng trong gió là mùi hương ngọc lan, mùi nhẹ lắm nhưng vẫn đủ khiến ta phải chững lại ngó nghiêng tìm kiếm loài hoa trắng kiều diễm đó. Có thể vì mùa hè bức nóng nên mới có nhiều hoa màu trắng như vậy trải khắp các nẻo đường. Để níu giữ những cảm xúc thuần khiết còn xót lại…

    Mùa lướt qua mùa như người lướt qua người. Bị cuốn vào hay tự cuốn vào cái dòng vội vã đến vô tình đó rồi chẳng thể tìm được lý do nào để dứt ra. Cứ trôi mãi, quay mãi như kim giờ, kim phút, kim giây…

    Rồi một ngày mệt lả, mệt buông, mệt thả… lững thững, lãng đãng, bâng khuâng…

    Bất chợt mỉm cười. Nhận ra rằng mình đã từng có rất nhiều những cảm xúc hoang sơ. Ai cũng đã từng có những cảm xúc như thế, đẹp thuần khiết. Giờ ở đâu rồi?

    Bất chợt e thẹn. Run rẩy chạm nhẹ vào ký ức. Thổn thức. Thấy đói, thấy nghèo, thấy buồn, thấy đẹp.

    Ngày mai nắng sẽ lại đốt lửa. Sẽ lại đủ đầy những bon chen, ngột ngạt, những vội vã lướt qua nhau…