Category: Đọc

Đọc sách không chỉ là thú vui, không chỉ bởi mình còn ngu muội, mà còn vì công việc. Nghĩa là cho cả phát triển bản thân và phát triển sự nghiệp.

  • Khi mẹo “GIẬT TÍT” được áp dụng vào “GIẬT TỰA SÁCH”

    Khi mẹo “GIẬT TÍT” được áp dụng vào “GIẬT TỰA SÁCH”

    Nó khiến bạn tiếp thị tốt cho cuốn sách, nhưng lại giết chết đơn vị phát hành sách của bạn. Bởi sau khi trải nghiệm sản phẩm, họ phát hiện ra mình bị lừa dối.

    Tôi có một thói quen thế này: Bất kể cuốn sách dịch nào sang tiếng Việt, trang đầu tiên tôi đọc chính là trang 2. Đó là trang thông tin về bản quyền, tên nguyên gốc, năm xuất bản. Bởi tôi muốn biết tên gốc của cuốn sách, cũng như để học tập cách dịch của dịch giả.

    Có những tựa sách khi chuyển thể từ tên gốc sang bản tiếng Việt xuất sắc đến nỗi, khiến cho cuốn sách mang một bản sắc mới, có một cuộc đời mới. “Đắc nhân tâm”, “Đi tìm lẽ sống” hay “Bố già” là những cuốn sách như vậy. “How to Win Friends and Influence People” là của Dale Carnegie, còn “Đắc nhân tâm” là của Nguyễn Hiến Lê, nên thật nực cười khi có đơn vị nói cụ Lê dịch sách không bản quyền – mà lại lấy chính cái tên ‘Đắc nhân tâm” để đặt tên cho bản dịch có bản quyền của mình.

    Nhưng gần đây có những cuốn sách khi dịch tiêu đề sang tiếng Việt, đã đánh mất đi tất cả những bản sắc gốc của sách. Theo tôi còn là sự thiếu tôn trọng đối với tác giả. Như cuốn sách “Xây dựng thương hiệu cá nhân trong thời đại số” trong ảnh đầu của bài chia sẻ này.

    Một cái tựa sách chứa đựng 2 keyword “thương hiệu cá nhân”, “thời đại số” – những keyword đang nóng hiện nay. Ngay khi thấy tựa sách, tôi đã ưu tiên mua đầu tiên, nóng lòng đến ngày nhận sách, mở ra đọc và… cảm thấy bị lừa dối.

    Chẳng có gì liên quan đến “thương hiệu cá nhân” ở trong này hết. Ngay cả những lời khen từ các chuyên gia cũng không có từ nào đề cập đến vấn đề thương hiệu cá nhân cả. Bạn xem kĩ lại nội dung trong ảnh thứ hai sẽ thấy.

    “Swichers: How Smart Professionals Change Careers – and Seize Success” – có chủ đề liên quan đến kỹ năng thay đổi nghể nghiệp. “Nhảy nghề” thông minh để thành công! Không phải và không liên quan gì đến “thương hiệu cá nhân trong thời đại số”.

    Tôi đã bị 1980Books lừa một cú đẹp. Rất nhiều độc giả khác có lẽ cũng đã bị lừa như tôi.

    Trước đó, tôi cũng đã dính một vài cuốn khác của 1980Books, tuy nhiên, do nội dung bên trong vẫn hữu ích – và tiêu đề vẫn có chút liên quan, nên tôi chỉ góp ý qua Facebook Page. Và tôi phát hiện ra, rất nhiều sách khác của họ cũng đang đặt tiêu đề theo kiểu GIẬT TIÊU ĐỀ này.

    Anh chị em nào đang tìm hiểu về thương hiệu cá nhân thì tránh cuốn này ra nhé!

  • Bàn về “Thành thực” trong Nho giáo

    Bàn về “Thành thực” trong Nho giáo

    Khổng Tử nói: Đại đạo phổ biến thực hành trong thiên hạ có năm mà thực hành những đại đạo này có ba. Chính là đạo: “Đạo quân thần, đạo cha con, đạo phu phụ, đạo huynh đệ, đạo giao thiệp với bằng hữu”. Năm loại này chính là đại đạo chung trong thiên hạ. Ba loại “trí tuệ, nhân ái và dũng cảm” chính là mỹ đức trong thiên hạ. Mà phương pháp thực hành mỹ đức và đại đạo có duy nhất là sự thành thực.

    Có người sinh ra đã biết những đạo lý này, có người phải học mới biết những đạo lý này, có người sau khi gặp hoàn cảnh khốn cùng mới học và sau đó mới biết những đạo lý này. Người biết trước, người biết sau, nhưng đến khi thực sự biết được những đạo lý này thì cũng như nhau. Có người an tâm ung dung thực hành những đạo lý này, có người vì lợi ích mới thực hiện, có người miễn cưỡng thực hiện. Tuy họ thực hiện những đạo lý này có khác nhau, nhưng đến khi có được thành công lại như nhau.

    Người ham thích việc học gần với điều trí, người gắng sức thi hành điều thiện gần với nhân, người biết hổ thẹn gần với dũng. Người biết ba vấn đề này sẽ biết làm thế nào đề cao tu dưỡng phẩm đức của bản thân, cũng biết làm thế nào để cai trị người khác; biết làm thế nào để cai trị người khác sẽ biết làm thế nào để cai trị quốc gia, thiên hạ.

    Làm bất kỳ việc gì, đầu tiên cần xác lập một thái độ thành thực, nhất định có được thành công. Nếu không làm như vậy sẽ không có được thành công. Chúng ta trước khi nói phải phải thành thực, lời nói lưu loát và không bị vấp; trước khi làm bất kỳ việc gì cũng phải yêu cầu bản thân mình thành thực, làm bất kỳ điều gì sẽ không có thấy vướng mắc hay khó khăn; trước khi hành động cần thành thực, hành động đó sẽ được tiến hành thuận lợi: trước khi thực hành đạo đức cần quy định bản thân thành thực, khi thực hành sẽ được hanh thông.

    “Thành”, đạo lý này do trời ban cho mỗi người, thực hành được “thành” cũng là đạo lý của mỗi người, trời sinh người thành thực không cần miễn cưỡng, cách xử thế tự nhiên sẽ hợp lý, không cần quá suy nghĩ, lời nói hành động sẽ thỏa đáng, cử chỉ không thiên không lệch, phù hợp với đạo Trung dung, người làm được như vậy chính là bậc thánh nhân. Muốn thực hành được thành này, cần chọn đạo đức chí thiện, hơn nữa phải kiên trì không thay đổi.

    Muốn hiểu nhiều các loại tri thức, cần nghiêm túc nghiên cứu sự vật, cẩn thận khảo cứu những gì mình học, phân biệt đúng sai, sau đó mới có được chân lý đúng đắn, cần kiên quyết kiểm nghiệm bằng thực tiễn.

    Trích: Tứ thư

  • [Small Data] Dữ liệu nhỏ, có võ!

    [Small Data] Dữ liệu nhỏ, có võ!

    Xây dựng chiến lược tiếp thị: Hãy va chạm với thực tế!

    Đánh răng ít nhất 2 lần/ ngày là lời khuyên mà các nha sĩ dùng như một câu thần chú cho tất cả khách hàng của mình. Kem đánh răng và bàn chải răng trở thành những phần tất yếu của cuộc sống mỗi người.

    Các quảng cáo về bản chải đánh răng mà tôi nghe trên tivi thường nhấn mạnh vào yếu tố lông chải mềm, không gây tổn thương lợi.

    Nhưng có chắc là mọi người thích lông bàn chải mềm?

    Hôm trước, bị viêm lợi, tôi đến một cửa hàng thuốc tây gần nhà. Khi tôi nói tôi bị viêm lợi, mọi người đang đợi lấy thuốc bắt đầu bàn luận về răng lợi và bàn chải. 3 trong 5 người nói không thích bàn chải mềm, họ thích bàn chải lông cứng!

    Có thể con số 3/5 người là quá ít so với hàng triệu người. Nhưng sự thật là: không phải ai cũng thích bàn chải lông mềm. Nên quảng cáo bàn chải lông mềm đã làm giảm số lượng khách hàng là điều chắc chắn!

    Cách mạng công nghiệp 4.0 đang làm thay đổi thế giới ở tất cả các lĩnh vực – tiếp thị cũng vậy. Những thống kê của Google, của Facebook về khách hàng tiềm năng để gợi ý cho người làm quảng cáo khá thuyết phục, rất gần với đối tượng của sản phẩm/dịch vụ mà nhà quảng cáo hướng đến về: sở thích, độ tuổi, giới tính, vùng địa lý, ngôn ngữ, …

    Nhưng kết quả thu được, tỉ lệ chuyển đổi lại rất đáng thất vọng!

    Bởi những thông tin mà người dùng khai là không đúng. Họ khai cho đủ, khai như một trò chơi, khai để khoe mẽ và thậm chí là khai để dắt mũi các công cụ phân tích dữ liệu lớn của Google, Facebook, …

    Do vậy, để xây dựng các chiến dịch tiếp thị hiệu quả, phải nghiên cứu thực tế, va chạm với khách hàng, đặt mình vào vị trí của họ, thử sống cuộc sống của họ, với tâm tư, suy nghĩ của họ, thì mới nhận ra được chính xác điều gì khiến họ ấn tượng, diều gì khiến họ thích thú.

    Đó là những gì mà “Small Data” muốn truyền tải đến người đọc. Đừng nhìn khách hàng bằng cái nhìn của những nhân vật trong câu chuyện “Thầy bói xem voi”. Hiện nay, có rất nhiều người làm trong lĩnh vực tiếp thị đang làm thầy bói.

    Từ số liệu đến thực tế

    Cuối năm ngoái, công ty tôi phát hành phần mềm giúp chủ nhà hàng, quán ăn, quán cafe quản lý hoạt động kinh doanh của mình trên nền điện toán đám mây. Người phụ trách Marketing cho sản phẩm này dựa vào dữ liệu của các công cụ marketing phán đoán đối tượng sử dụng phần mềm có độ tuổi từ 22 đến 45. Tôi không đồng ý lắm, bởi theo tôi, chỉ những người trẻ mới quan tâm và dám thử nghiệm công nghệ mới.

    Tuần trước, tôi và bạn đó đi ăn ở một quán ăn có người quản lý là một phụ nữ lớn tuổi. Khi vãn khách, cô ấy lôi mấy cuốn sổ, hỏi nhân viên một số khoản chi, rồi ghi ghi chép chép. Tôi hỏi: Giờ cháu thấy người ta dùng phần mềm quản lý trên điện thoại nhanh lắm, sao cô không thử ạ? Cô bảo dùng sổ sách quen rồi.

    “Small Data” còn cung cấp rất nhiều thông tin khác mà khi đọc tới, bạn sẽ thấy bị bất ngờ – bởi nó trái ngược với những gì mà bạn từng dự đoán trước đó về nó. Ví dụ như ở Mỹ, tôi cứ nghĩ là một đất nước an toàn nhất thế giới (bởi pháp luật, văn hóa, …), nhưng không phải vậy, mọi người ở đây cảm thấy bất an nhất, họ luôn đề phòng và nghi ngờ nhau. Nếu vào nhà vệ sinh nam ở Mỹ, bạn ngó sang nhìn người bên cạnh, sẽ bị xem là hành động gây hấn.

  • Chiến thắng con quỷ trong bạn

    Chiến thắng con quỷ trong bạn

    Đọc để biết bạn đã thiếu tự tin vào bản thân mình như thế nào!

    Ông Park Hang-seo mới dẫn dắt tuyển U23 nhưng đã tạo nên một kỳ tích cho nền bóng đá Việt Nam, làm giới truyền thông cả Châu Á lẫn thế giới phải dành những những sự quan tâm đến. Ông và các cầu thủ U23 Việt Nam đã mang đến cho hàng triệu người Việt Nam một niệm tự hào không thể nói hết ra được.

    Trong một bài phỏng vấn với báo chí nước ngoài, ông nói rằng các cầu thủ Việt Nam rất tài giỏi, kỹ thuật – có thể ngang với Thái, với Hàn – nhưng họ lại không biết điều đó. Họ luôn thiếu tự tin vào bản thân mình, nên mỗi khi gặp những đối thủ này, các cầu thủ Việt Nam thường luống cuống, chơi dưới sức và dành những kết quả đúng như sự lo sợ của họ.

    Điều đầu tiên ông Park làm là giúp các cầu thủ tự tin. Giúp họ vượt qua nỗi sợ mà chính họ vẽ ra, chiến thắng nó, tin vào khả năng của mình, tin vào những điều mà mình có thể làm được. Và họ đã làm được, khi vượt qua những đội bóng mà trước đây họ lo sợ, để vào chơi trận chung kết của giải U23 Châu Á đầy kiêu hãnh.

    Tâm lý lo sợ, thiếu tự tin là tâm lý chung của rất nhiều các bạn trẻ Việt Nam hiên nay. Chúng ta không nhận ra mình tài giỏi như thế nào. Lo sợ làm bất cứ điều gì mới mẻ. Lo sợ làm bất cứ thứ gì mà những người đi trước đã xây thành chân lý. Chúng ta có thể ngồi viết ra bao nhiêu ước muốn cao đẹp, nhưng chỉ cần một ai đó khuyên “đừng” là chúng ta sẵn sàng dẹp nó đi ngay lập tức.

    Cuốn sách “Chiến thắng con quỷ trong bạn” là một cuộc chiến đấu bằng đối thoại – độc thoại – của chính những suy nghĩ của tác giả trong đầu mình. Phân tích các vấn đề của nỗi sợ, nó được hình thành ra sao, nuôi lớn như thế nào, và quay trở lại kìm hãm sự phát triển của mỗi người, biến mỗi người thành nô lệ của nó.

    “Chiến thắng con quỷ trong bạn” là hướng dẫn bạn phải có niềm tin vào bản thân mình, phải tin vào thứ gì đó, những thứ cao đẹp, những thứ mà mình đáng được hưởng. Nó ra đời như để chống lại tất cả các tín ngưỡng, tôn giáo. Nhưng kỳ thực, lỗi viết, cách diễn đạt của nó cũng giống như một tín ngưỡng vậy.

    Hãy đọc nó, bạn cũng sẽ tự vấn các dòng suy nghĩ của bạn như tác giá, bạn sẽ thấy những lý lẽ thuyết phục của tác giả về giáo dục, về tín ngưỡng đã xây nên chính bạn của hiện tại: Một người thiếu niềm tin, tin rằng mình chẳng thể làm được những điều mà đáng lẽ ra bạn thừa sức làm.

    Hãy thường xuyên đọc lại nó, để cảnh tỉnh những đức tin của bạn, để đừng tạo nên những “con quỷ” như thế vào đầu con cái bạn và tìm cách xây dựng niềm tin vào bản thân mình cho chúng.

    (January 26, 2018)

  • Khiêu vũ với ngòi bút

    Khiêu vũ với ngòi bút

    Đáng mua, đáng đọc, đáng học hỏi!

    Trước khi đọc cuốn sách này, tôi như ngập trong một mớ những tài liệu, hướng dẫn, guideline về viết bài truyền thông, tiếp thị.

    Vẫn là những kiến thức liên quan đến những nguyên liệu để nấu thành món ăn cho người đọc: tiêu đề, ảnh, chữ, … mà sao vẫn chẳng thể áp dụng được vào công việc thực tế một tẹo nào.

    Nhưng khi đọc cuốn Khiêu vũ với ngòi bút, tôi đã có được định hướng viết cho riêng mình. Tôi đã và đang áp dụng nó trong những bài review, bài luận của mình trong group này và trên trang nội bộ của công ty tôi. Tôi thấy nó đạt hiệu quả hơn hẳn so với những bài trước đó.

    Mặc dù tôi vẫn chưa đọc hết cuốn sách. Tôi mới đọc được 116/437 trang.

    Và dưới đây là những thứ tôi đã rút ra và áp dụng từ cuốn sách:

    1. Hãy kể một câu chuyện. Ai cũng thích đọc những câu chuyện hơn là một bài quảng cáo.
    2. Hãy viết ngắn gọn. Giờ là thời đại của nhanh nên đừng viết dài. 
    3. Khai thác sự tò mò. Đó là bản chất cố hữu mà ai cũng có. Nên mỗi đoạn viết phải khơi ra, hé lộ 1 điều gì đó ở phía sau. 
    4. Hãy kể câu chuyện của mình. Người ta thích đọc các câu chuyện riêng tư. Nên nếu câu chuyện bạn kể là trải nghiệm của bạn, chắc chắn nó sẽ hiệu quả.
    5. Ý tưởng có thể bắt đầu từ những câu chuyện chẳng liên quan. Ví như tôi kể về việc đi tiệm thuốc tây mua thuốc chữa viêm lợi, mà lại liên quan đến quảng cáo bàn chải đánh răng tỏng một bài review sách tỏng group.

    Nếu bạn muốn rèn luyện kỹ năng trình bày ý nghĩ của mình qua những con chữ, cuốn hút người đọc, bạn nên đọc cuốn sách này. (Không cần bạn phải làm trong lĩnh vực PR, Marketing hay quảng cáo).

  • Nhà lãnh đạo không chức danh

    Nhà lãnh đạo không chức danh

    Như John C.Maxwell đã viết trong cuốn “Phát triển kỹ năng lãnh đạo”: Lãnh đạo là sự ảnh hưởng. Không hơn, không kém. Nhà lãnh đạo không chức danh chính là một guideline đầy đủ mà tôi có thể lấy để rèn luyện mình.

    Vì lãnh đạo là sự ảnh hưởng nên: Anh không cần chức danh để trở thành một nhà lãnh đạo. Nếu sự ảnh hưởng là vì chức danh, khi anh không còn chức danh nữa, anh sẽ chẳng là gì nữa. Sự ảnh hưởng không phải bởi chức danh, thì đó mới là lãnh đạo thực sự. Mọi người tin tưởng, theo anh bởi cảm phục chính con người anh, nó sẽ là mãi mãi.

    Những định kiến, suy cho cùng, vẫn là nhận xét dựa trên một nền tảng mang tính cá nhân, chủ quan của một người nào đó. Ví như nền văn hoá Việt Nam, hình thành luật bất thành văn là, anh đi làm lâu là anh phải dần dần trở thành quản lý, lãnh đạo. Thế nên, bất cứ một tin tuyển dụng nào cũng đề cao con đường công danh, chứ không có mấy tin tuyển dụng lấy việc phát triển con người làm thông điệp. Và hẳn nhiên, các ứng viên cũng bị những lời hứa về chức danh làm cho ám ảnh.

    Ơ kìa! Tiền nhân đã dạy “Đã mang tiếng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông”, nên hậu bối phải có cái “danh gì” chứ! Danh gì mà chẳng được. Thế nên từ nhà nước đến doanh nghiệp, một hệ thống chức danh được xây dựng, phân cấp như một cây phả hệ hàng chục thế hệ. Và người ta phấn đấu bằng mọi cách, mọi thủ đoạn, sở đoạn, trường đoạn để có được cái chức danh.

    Khi không hiểu đúng ý nghĩa và bản chất của một nhà lãnh đạo, ta dấn thân vào thì chẳng khác gì đang tự vùi mình trong cái một cái hố không lối thoát.

    “Nhà lãnh đạo không chức danh” sẽ giúp cho những ai không thích chức danh sẽ có thêm nguồn động lực để trở thành nhà lãnh đạo.

    Xuyên suốt cuốn sách là những kiến thức, những cách thức, những kỹ năng mà một nhà lãnh đạo không chức danh cần phải có – mà cũng cần cho cả những nhà lãnh đạo “có chức danh”. Phải tự hoàn thiện mình trước, kỷ luật với bản thân mình, tự tạo động lực cho mình, … bởi đó là những đức tính sẵn có trong mỗi người – chỉ là chúng ta không muốn thể hiện ra.

    Lãnh đạo không chức danh sẽ luôn mỉm cười với mọi khó khăn, phải hòa mình vào những khó khăn, những thách thức để sống với nó, tìm ra cách chinh phục nó chứ không phải trốn tránh nó. Thời kỳ hỗn độn chính là thử thách, là thời điểm để nhìn ra những nhà lãnh đạo vĩ đại nhất.

    Lãnh đạo không chức danh là sự quan tâm, sẻ chia với những đồng nghiệp bên cạnh mình bằng cả trái tim. Hãy tạo mối quan hệ với họ càng sâu sắc, hiểu họ như bản thân mình, sống với niềm vui, nỗi buồn của họ, bạn sẽ tạo được sự ảnh hưởng thực sự. Mối quan hệ càng sâu sắc, tinh thần lãnh đạo càng mạnh mẽ.

    Cuốn sách còn nói về khái niệm “Giờ lãnh đạo” khá thú vị. Hãy thức dậy từ 5h sáng và dành cho mình một giờ lãnh đạo. Những gì bạn bắt đầu vào một ngày, sẽ quyết định cả ngày đó. Hãy thể dục, đọc sách, lên kế hoạch, mục tiêu cho một ngày để có được sự chủ động trong mọi việc trong giờ lãnh đạo này.

    Một cuốn sách xuất sắc cho bất kỳ ai muốn trở thành một nhà lãnh đạo.

  • Nghệ thuật bán hàng của người Do Thái

    Nghệ thuật bán hàng của người Do Thái

    Bạn sẽ trả lời như thế nào khi được mời uống một thứ gì đó trong một cuộc hội họp?

    Bạn đến dự một cuộc hội họp với khách hàng, đồng nghiệp hoặc người bán hàng. Bạn đi vào văn phòng của họ, và họ hỏi bạn: “Anh/chị có muốn uống gì không? Bạn sẽ trả lời “Có” hay “Không”?

    Đây là ví dụ về một tình huống chúng ta gặp nhiều lần trong đời nhưng chưa bao giờ dành thời gian để nghĩ xem nên trả lời như thế nào.

    Về khía cạnh kinh doanh, marketing và thậm chí là quan hệ giữa người với người, ta nên làm gì trong tình huống nói trên? Các nghiên cứu chỉ ra rằng trong trường hợp này, đa số mọi người đều trả lời “Không”, nhưng chẳng phải vì họ không khát.

    Sau đây là một số câu trả lời người ta đưa ra để lý giải tại sao họ từ chối một đề nghị như thế: 

    “Tôi không cảm thấy thoải mái khi được phục vụ.”

    “Tôi muốn tập trung làm việc hiệu quả thay vì phí thời gian nhấm nháp cà phê và nói chuyện phiếm.”

    “Việc nhận lời mời đó sẽ tự động khiến tôi rơi vào vị trí keo dưới trong mắt người khác – vì tôi đang cần một điều gì đó ở họ.”

    Và còn nhiều câu trả lời tương tự nữa. 

    Tuy nhiên, câu trả lời nên là “Có”!

    Bạn nên đồng ý uống thứ gì đó khi được mời – hành động đó sẽ lịch sự hơn, giúp bạn có cơ hội trò chuyện với đối phương, đồng thời giúp đối phương quen với việc làm đó cho bạn. Hơn nữa, khi đó bạn sẽ không bị khát và giúp bản thân tươi tỉnh hơn, từ đó, bạn có thể có được cho độ tốt nhất trong suốt cuộc gặp.

    Người ta luôn suy nghĩ ở tầm “vĩ mô” về chuyện thuyết phục và mua bán, nhưng hoạt động giao tiếp giữa người với người thành công hay thất bại thường là chỉ vì những chuyện cỏn con. Chẳng hạn, đừng từ chối một người xa lạ vừa mới mời bạn một thứ gì đó… Phản ứng của bạn hoặc ý nghĩa của hành động bạn thể hiện không phải lúc nào cũng rõ ràng, đôi khi nó bị hiểu thế nào là do tiềm thức của đối phương.

    Vậy, bạn đã trả lời “Có”, và giờ chúng ta chuyển sang câu hỏi khác.

    Nóng hay lạnh?

    Nghĩa là, một thức uống nóng (cà phê, trà) hay thức uống lạnh (nước lọc, nước ép)? Nghiên cứu cho thấy hát nên là thức uống nóng! những người đã trả lời “Có” trong câu hỏi trên sẽ chọn thức uống lạnh (thường là một ly nước lọc). Thế nhưng, cấu trả lời nên là thức uống nóng.

    Tại sao?

    Vì khi chọn đồ uống nóng, bạn đã tự “mua” cho mình ít nhất mười lăm phút nói chuyện với người đó, trong khi chờ cà phê nguội hơn và tới khi bạn uống hết ly cà phê đó. Nếu ai đó nơi bạn một thức uống nóng, và bạn nói: “Không, cảm ơn, cho tôi một ly nước lọc là được rồi” thì thực chất bạn đang (vô tình) cắt ngắn cuộc gặp của mình!

    Nhân tiện, hãy lưu ý, khi bạn đi đến một cuộc hẹn với ai đó thiếu kiên nhẫn hoặc muốn cuộc gặp thật ngắn gọn, bạn thậm chí sẽ chẳng được mời thức uống, và trong trường hợp cực đoan thì có khi bạn còn không được mời ngồi nữa!

    Vậy nên, để đảm bảo có một cuộc gặp ý nghĩa và chất lượng, bạn nên nhận lời khi được mời uống thứ gì đó, chọn thức uống nóng, và quan trọng nhất), bạn nên mời đối phương cùng uống với mình!

    Điều này sẽ thể hiện cho người đó thấy rằng bạn quan tâm đến phúc lợi của họ, và điều đó sẽ củng cố lòng tin và sự tương tác giữa hai người. Đây là những chi tiết nhỏ nhưng có thể mang lại kết quả tuyệt vời. 

    Do đó, lần sau, khi được hỏi: “Anh/chị có muốn uống gì không?”, thì hãy nhớ câu trả lời lý tưởng nên là: “Vâng, cảm ơn. Vui lòng cho tôi thức uống nóng, và hy vọng anh/chị sẽ uống cùng tôi…”

  • Thành Cát Tư Hãn và sự hình thành thế giới hiện đại

    Thành Cát Tư Hãn và sự hình thành thế giới hiện đại

    Những bài học (tạm) rút ra từ Thành Cát Tư Hãn sau khi đọc một nửa cuốn sách “Thành Cát Tư Hãn và sự hình thành thế giới hiện đại” của Omega Plus Books

    Về dùng người (sử dụng nhân sự)
    Có thể khẳng định cách dùng người của ông là một bước đột phá vào thời đó: Sử dụng con người dựa trên thực lực, kỹ năng của họ chứ không vì mối quan hệ. Thật khó tin được điều này với truyền thống văn hóa kiểu bộ lạc, nhưng Genghis Khan đã cho thế hệ sau thấy, điều đó sẽ mang lại sức mạnh như thế nào.

    Về sáng tạo (học tập & cái tiến)
    Luôn học tập và ứng dụng những thứ mới học được từ vùng đất chiếm được vào điều hành, vào chiến đấu cho những cuộc chinh phục tiếp theo. Ông hiểu rằng, sẽ không thể áp dụng cách đánh của chiến thắng cũ vào một trận chiến mới, mà có thể chiến thắng được, nên luôn luôn tiếp thu, học hỏi những kỹ thuật chiến đấu, sản xuất vũ khí mới, có khi là kết hợp chúng lại để cái tiến những món cũ; để áp dụng vào cuộc chinh phục tiếp theo.

    Về truyền thông (PR)
    Genghis Khan đã tận dụng triệt để thứ mà ngày nay gọi là Marketing truyền miệng để viral các câu chuyện kinh khủng về mình, về đạo quân của mình tới những vùng đất ông chuẩn bị chinh phạt. Những câu chuyện đó đã khiến cho quân thù khiếp sợ, hoảng hốt và nhiều khi tự thua, bỏ chạy từ trước khi quân của ông đến nơi. Và cho đến tận thế kỷ 20, vẫn chẳng thể xác thực được những truyền thuyết về Genghis Khan là thật hay hư cấu, thật bao nhiêu và hư cấu bao nhiêu nữa!

    Về đầu tư cho tương lai
    Đến khi ngoài 60 tuồi, ông mới nhận ra mình đã mải mê chinh chiến mà quên mất dạy các con của mình (lúc này đều đã trưởng thành) những kinh nghiệm, bí kíp mà mình đã đúc rút ra được. Đó là điều khiến ông nuối tiếc nhất trong cuộc đời của mình.

    Luôn đổi mới và sáng tạo sau mỗi cuộc chiến, Thành Cát Tư Hãn không bao giờ sử dụng một cách cho 2 cuộc chiến. Ông luôn học tập, kết hợp các công cụ, vũ khí của những vùng đất mà ông chiếm được để đưa vào áp dụng trong cuộc chinh phạt tiếp theo.

    Thành Cát Tư Hãn không để lại một sáng chế nào, mà để lại một nền tảng cho thế giới hiện đại – là mạng lưới giao thương hàng hóa giữa các nền văn hóa, tôn giáo khác nhau.

  • [Quốc gia khởi nghiệp]

    [Quốc gia khởi nghiệp]

    Lần đầu tôi nghe tên cuốn sách này là từ một lãnh đạo cấp nhà nước trong một sự kiện liên quan đến công nghệ – ICT Summit. 

    Sau những ấn tượng về cách giáo dục của người Do Thái qua các cuốn sách liên quan đến nuôi dậy con cái, tôi thực sự đặt sự tò mò của mình lên hàng trước nhất, trên cả người Nhật, hay người Sing. 

    Rồi tôi đặt mua một lô các sách về người Do Thái, về Israel về … đắp đống như bao cuốn sách khác. Vì ngặt một nỗi, tôi dính bệnh book-shopping – mua rất nhiều mà đọc chẳng được bao lâu.

    Bữa rồi, chị quản lý mới chỗ tôi mới trò chuyện về sách, có đề cập đến cuốn này một lần nữa, bảo tìm mua ở hiệu mà không thấy. Tôi về tìm cho chị mượn, mở ra đọc.

    ***
    Mỗi mùa hè đến, hàng triệu học sinh nước mình lại bước vào các kỳ thi vượt cấp. Nhờ sự bùng nổ của mạng xã hội, thông tin sau mỗi ngày thi được cập nhật nhan nhản, nhanh và nguy hiểm! 

    Vui là đã có nhiều quan điểm, ý kiến trái chiều về các cách ra đề – đặc biệt liên quan đến môn văn học. Nhưng cũng buồn là rất nhiều ý kiến vẫn chỉ trích đề chả liên quan gì đến học trình/sách giáo khoa.

    ***
    Đất nước Israel được tôi biết đến có lẽ là từ những bản tin thời sự về chiến tranh, về bạo động, về khủng bố suốt những tháng năm đi học – nó nhỏ bé lọt thỏm giữa Trung Đông, dân số chưa bằng 1/10 nước ta, vẫn bị lệnh cấm vận kinh tế cúa rất nhiều cường quốc. 

    Nhưng dân tộc Israel – những con người trên khắp thế giới này, lại là những người đang kiến thiết nên và đang tiếp tục tạo ra thế giới của tương lai. 

    Những bài học mà cuốn sách mang lại thực là sẽ khiến cho các cấp lãnh đạo của nước ta sẽ phải suy nghĩ nhiều, mà nếu có áp dụng được, cũng phải mất vài chục năm nữa…

    ***
    Đọc sách, đọc những sự kêu ca, chế giễu trên mạng bất chợt nhớ đến bộ phim “Captain Fantastic”, muốn viết review thật dài, mà có nhiều thứ hay quá chả biết viết thế nào. 

    Chỉ khuyên các bạn thi không đỗ: Hãy nhập ngũ. Bởi tinh thần khởi nghiệp, kỹ năng xử lý, giải quyết các vấn đề bất định của các nhà khởi nghiệp Israel đều được học và rèn dũa trong quân đội. Nếu bạn đã từng nghe đến West Point của Mỹ. Chương trình của Israel còn tốt hơn thế!

  • Sức mạnh của sự mơ hồ…

    Sức mạnh của sự mơ hồ…

    Dù thắng hay bại, quân đội Israel vẫn mở ra những cuộc chất vấn để rút kinh nghiệm, ở đó, ai cũng được phép đưa ra câu hỏi cho vị tổng chỉ huy, tại sao thắng, có cách nào thắng nhanh hơn ko? tại sao bị thiệt hại người, máy móc, … truyền thống quân đội của Israel là chẳng hề có truyền thống nào hết. Họ luôn học hỏi, cải tiến, bắt kịp với những thứ mới nhất. 

    Đối với họ, không thể lấy bài học thành công của chiến thắng trước để áp dụng cho trận chiến tiếp theo được.

    Đó là lý do vì sao Steve Jobs đã thất bại với Apple III. Khởi đầu cho quá trình ông bị đuổi khỏi chính công ty của mình.

    ***

    Các bài toán được đưa ra luôn được giải theo một vài cách để dẫn đến cùng một kết quả – chúng ta được học như thế – khi gặp một bài toán không có kết quả (một bài toán đưa ra đầu bài sai) thì chúng ta sẽ chẳng biết đối mặt với nó thế nào cả! 

    Ở một chương trình đào tạo của Mỹ, họ cố tình đưa ra những đề bài sai để luyện cho học sinh của họ cách đối mặt với những điều không lường trước được. Nên chẳng có vấn đề gì nếu như một đề toán ra đề sai, các học sinh sẽ vẫn giải nó, sẽ vẫn đưa ra kết luận. 

    Ở VN thì khác, cả xã hội này đã đồng loạt giận dữ, khi đề thi Văn của một kỳ thi quan trọng vừa qua đã không đưa ra những gì mà người làm đã được học. Việc sau đó thế nào thì chắc các bạn đều đã biết.

    ***
    Bạn đặt đồng hồ báo thức vào 6h30 sáng, nhưng sáng nay tận 7h nó mới kêu. Bạn cuống cuồng đánh răng rửa mặt rồi … tìm mãi chẳng thấy chìa khóa xe đâu. Đến khi ra xỏ giày thì bạn thấy nó nằm trong chiếc mũ bảo hiểm (do tối qua về muộn bạn đã để nó ở đó). Bạn đang nghĩ gì nào? Chưa kịp nghĩ thì bạn bỗn cảm thấy xe hơi nặng, có chút dẹo. Bạn dừng lại kiểm tra, cái bánh sau đã hết sạch hơi. Trời! Bạn sẽ nghĩ rằng: hôm nay sẽ là một ngày tồi tệ! 

    Bạn chưa từng chuẩn bị tâm lý cho những điều không thể lường trước được. Mà cuộc sống này thì ngập tràn những điều như thế. Bởi một triết gia đã từng nói “Có một điều có thể chắc chắn ở tương lại đó là SỰ KHÔNG CHĂC CHẮN.” 

    ***
    Hãy tìm đọc cuốn sách trong hình và suy ngẫm về những điều mà bạn không biết – những điều mà bạn nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ xảy ra. Bạn sẽ có được nhiều sự chuẩn bị hơn cho ngày mai.