Author: Vũ Viết Hảo

  • Lá rơi trong thành phố – Lê Xuân Khoa

    Lá rơi trong thành phố – Lê Xuân Khoa

    Cuốn tiểu thuyết được bắt đầu bằng những cơn mưa phùn gió bấc của mùa đông. Hàng cây run rẩy, mái ngói lập cập, mặt đường trơn trượt. Và kết thúc khi những ngày thu sắp tàn để một mùa đông nữa lại đến…

    Không có câu thoại ấn tượng nào, không có câu từ mỹ miều nào để trích dẫn lại. Những nhân vật cũng không quá đặc sắc, có chăng đặc biệt chỉ là những biệt danh, nickname của thời @…

    Tôi thì bắt đầu đọc Lá rơi trong thành phố từ cuối năm 2015, và đọc đến dòng cuối cùng của trang 437, vào hôm tối qua, sau gần 7 năm. Đọc song, tôi như được sống lại quãng thời gian từ 2007 đến 2013 với bao thăng trầm của cái tuổi thoát khỏi sự bao bọc của gia đình bước vào đời.

    Nó gợi lại thời điểm Việt Nam bắt buộc phải đội mũ bảo hiểm đối với người đi xe máy. Tôi vừa kết thúc 2 năm học trung cấp ra trường, cầm tấm bằng loại giỏi ngành PV quay phim trong tay, rồi gia nhập đội xốp trong một công ty lắp ráp mũ bảo hiểm. Những ngõ và quán thuộc phố Minh Khai, mơ ước về một chiếc wave rs có đôi thụt sau màu vàng, rượu và thuốc lào, …

    Nó gợi nhớ trận lũ lụt lịch sử năm 2008. Tôi đã có công việc đúng ngành học, trong một công ty CNTT. Hà Nội chìm trong biển nước, tôi trọ ở Ngọc Trục, Đại Mỗ, một làng trồng đào, không khí tết thường đến sớm. Phòng trọ nhỏ, một mình, những cuộc tiếp đãi bạn bè, lạ rang và cá khô, chiếc tăm dùng lại, … nương nhau bằng những dự định, … và mối tình đầu.

    Mối tình đầu của Củ Đậu đẹp và kết thúc như rất rất nhiều mối tình đẹp, nhưng không thành bởi cùng một lý do, bố mẹ của một bên nào đó thấy không tương xứng, về gia thế, về tuổi tác, về học hành, … May mắn thay, mối tình đầu của tôi đã vượt qua được, dù cũng gặp rất nhiều trở ngại, rất nhiều dại dột và rất nhiều đau thương. Có những vết thương còn đau đến tận bây giờ.

    Lương chỉ đủ sống đến ngày 23 hàng tháng, chờ đến 28 có lương, tôi vay tiền bạn bè, oing bà, hoặc đi ăn cùng anh chị trong phòng ở những quán sang trọng, hoặc ăn chịu. Rồi có lần nhắn tin rằng hết tiền, em đã nấu cơm và mang đến tận công ty cho tôi. Bữa trưa trong phòng họp năm đó có vị mặn của nước mắt, tủi thân và hạnh phúc hòa với nhau.

    Giai đoạn của hội nhập, của nhạc nước ngoài, của ma túy đã cướp đi rất nhiều bạn bè của tôi, của thế hệ 8x. Củ Đậu thật may mắn khi sinh ra trong một gia đình cơ bản, còn rất nhiều 8x thì không. Chúng tôi như những chiếc lá bị cuốn khỏi cành trong một cơn mưa bão, bị vứt xuống đường, xuống vườn, xuống cống hay xuống sông? Chúng tôi không biết. Chúng tôi cứ hoang dại mà tồn tại, mà trưởng thành.

    Khép lại cuốn sách vào buổi tối, tôi đã có thêm một đêm thao thức khó ngủ. Những cảm xúc trong veo trong tôi được gợi nhớ lại. Quãng đường đã qua như một movie đầy màu sắc, âm thanh, vô cùng sống động vừa được chiếu qua ký ức.

    Tôi nghĩ, bất cứ ai thuộc 8x về trước, cũng như bất cứ ai muốn tìm hiểu về tuổi trẻ của 8x, đều nên đọc 1 lần cuốn sách này.

  • Hóa/Đốt vàng mã có tốt hay không?

    Hóa/Đốt vàng mã có tốt hay không?

    Bố tôi có một của hiệu vàng mã. Nên tôi thường thắc mắc rằng đốt vàng mã là cho người đã khuất hay cho người còn sống trên dương thế?

    Bản thân tôi luôn tin rằng chết là kết thúc về mọi thứ với người đó. Nhưng không kết thúc với những người còn sống có quan hệ thân thiết. Người đó sẽ sống mãi trong tâm trí, trong những câu chuyện của người còn sống.

    Khi một lần mua sắm vàng mã cho người đã khuất, người mua sẽ một lần nhớ về những kỷ niệm với người thân đã khuất của mình, rồi hình dung ra họ sẽ thế nào khi trong cái trang phục, dụng cụ mà mình sẽ đốt này.

    Và họ có niềm tin rằng người kia vì thế mà sẽ phù hộ cho mình và gia đình những điều tốt đẹp. Niềm tin này mới chính là điều thúc đẩy họ tiếp tục mua, tiếp tục đốt, tiếp tục cầu khấn cho những lần sau.

    Phân tích dưới góc độ khoa học hành vi, ta cũng dễ dàng nhận thấy việc đốt vàng mã là một thói quen mà phần thưởng dành cho nguồ đốt là sự bình yên trong tâm hồn và niềm tin về một cuộc sống tốt đẹp hơn.

    Như vậy, đốt vàng mã là có tốt.

    Nó đúng trong cả trường hợp tự nguyện mua về theo thói quen (mồng một, ngày rằm hàng tháng; hàng năm) lẫn trường hợp bị bắt buộc phải mua khi làm lễ giải hạn, động mồ mả.

    Ở trường hợp thứ hai, người mua làm bởi đang có những suy nghĩ luẩn quẩn. Họ đang gặp vấn đề tâm lý bất ổn nên việc mua sắm vàng mã cúng lễ đốt giúp họ tin rằng đã “giải quyết” xong vấn đề với “đường âm”, một cách thức giúp thoát khỏi suy nghĩ luẩn quẩn.

    Nhìn ở bề ngoài, đốt vàng mã có vẻ là một hành động lãng phí thể hiện sự mê tín. Nhưng ẩn sâu bên trong là một hệ thống phức tạp của khoa học hành vi. Đốt vàng mã không được sinh ra bởi đạo Phật, nó được sinh ra từ chủ nghĩa vô thần, nó là một tín ngưỡng.

    Nhìn ở góc độ này, nó là một nghi lễ. Nó giống như bất cứ nghi lễ nào từ các tôn giáo hay tổ chức về mặt ý nghĩa. Nó đều tốn kém (lãng phí) theo cách này hoặc cách khác.

    Như vậy, đốt vàng mã là có tốt.

    Vì là tốt, mong là mọi người hãy đốt thật cẩn thận, thật an toàn.

  • Tháng mười hai nhớ sắn

    Tháng mười hai nhớ sắn

    Trong một buổi sáng của mùa đông đúng chất phía bắc, lạnh buốt và khô hanh. Trời xanh trong tô điểm một vài nét mây mỏng để khiến mình cao hơn.

    Rót cốc chè xanh vàng nhạt như còn vương chút của lá. Nhìn làn hơi nước bốc lên thảnh thơi uốn lượn trong cái ngược nắng đến là đẹp. Nhâm nhi hớp trà nóng chợt nghĩ cái tiết trời này quay sắn phơi thì nhanh khô phải biết. Mà màu sắn cũng trắng đẹp.

    Hai mươi năm trôi qua và chẳng còn nhiều thứ giống như trước nữa. (Kể cả nền giáo dục vốn trì trệ và chậm cải tiến trong mấy chục năm cũng phải thay đổi khi Covid-19 bùng phát). Không thể ngăn bản thân mình, đôi lúc, nhớ về những thứ đã qua.

    Quê mình thuộc vùng bán sơn địa, là phần đất chuyển giao từ đồi núi với đồng bằng. Đất nông nghiệp đủ loại: đất thịt pha cát cạnh bờ sông Bùi, đất thịt, đất đồi vàng ươm, đất đầm lầy đen, đất pha sỏi đá ong. Đất đa dạng nhưng đa phần cằn cỗi. Cấy lúa rất kém hạt nên đa phần trồng đỗ ngô khoai lạc tùy loại đất và tùy từng mùa. Và loại đất kém nhất thì thường được trồng sắn.

    Sắn dễ trồng, có thể sống trên những loại đất khô cằn và cần ít sự chăm sóc nhất. Khi cây sắn lớn ngang đầu gối, người ta đi vun đất vào gốc cho đầy, để khi có củ không bị trồi lên. Rồi cứ để mặc đấy cho sắn lớn. Chẳng loại cỏ nào có thể mọc nổi dưới tán lá dày của sắn. Những cành lá như những bàn tay đan vào nhau mà đôi khi đám trẻ dùng hai cành ngoắc vào nhau làm thành nón.

    Sau khi cấy vụ lúa chiêm xong, người ta bắt đầu trồng sắn. Trước khi dồn điền đổi thửa thì nhà nào cũng có đất trồng sắn. Sau khi dồn đổi, những nhà không có đất phải đi thuê đất để trồng. Có tiền thì thuê ở đường băng Miếu Môn, có ít tiền thì phải thuê ở xa hơn, xa đến 5-7 cây số. Đẩy xe bò chở phân chở cành giống từ 4-5 giờ sáng để đi trồng.

    Trồng xong chỉ vào vun luống một lần. Sắn phát triển hay không đều phụ thuộc vào thời tiết, vào trời đất. Rồi đến cuối tháng mười ta, khi đã thu hoạch xong vụ lúa mùa, đợi cho tiết đông rét ngọt, và trời hanh khô, người ta bắt đầu đi dỡ sắn. Cái tiết trời như thế thái sắn ra phơi sẽ nhanh khô và có được màu trắng tinh. Sau này độn với cơm, lấy đũa cả đánh lên sắn sẽ quện lẫn với cơm rất khó nhận biết.

    Dỡ sẵn cũng phải có cái mẹo của nó. Anh đừng nghĩ mình khỏe, anh tóm chặt hai tay vào thân cây rồi nhổ phựt phát mà lên cả cù lẫn củ. Làm thế rất dễ gãy thân hoặc gãy củ, đi cuốc lại rất mất thời gian và mệt. Thường thì phải lấy cuốc khơi bớt đất bên trên phía ra củ. Sau đó, anh đứng rộng hai chân bằng hai vai, tóm chặt phần thân cây cách chừng 30-40cm tính từ gốc, rồi nhấn nhún nhổ dần lên. Có làm như thế thì mới lên cả cụm được, mà ít bị gẫy củ.
    Sắn nhổ lên rồi thì chặt tách riêng cụm củ khỏi thân cành. Nếu sang năm vẫn thuê trồng tiếp mảnh đất đó thì chọn những thân cành mập mạp giâm xuống ở một đầu bờ. Còn lại bó thành từng bó chất lên xe ba gác kéo về làm củi đun. Cứ thế, người nhổ, người chặt, người bó, người khuân sắn ra xe chất dần. 

    Những câu chuyện bên bờ ruộng sắn lúc nghỉ uống nước cũng khen đủ màu của sắn. Bác khen sắn nhà này to, cô sắn nhà kia dài. Rồi họ hỏi mình, hỏi nhau. Năm nay tốt thế không biết có bở không? Không biết bở thơm hay bở hăng? Không biết bán có đắt không?

    Chở sắn về đến nhà là phải chặt tách củ ra khỏi gốc, rồi phân loại. Loại to thì sẽ cạo vỏ ngoài, nạo vỏ giữa thái miếng phơi khô sau này ăn. Loại nhỏ thì chỉ cần cạo vỏ ngoài rồi thái hoặc băm phơi khô sau này nghiền nuôi lợn. Đám trẻ nhờ nhau sang cạo vỏ sắn. Rồi bao giờ cũng phải chọn lấy những củ ngắn mũm mĩm nhất, tách vỏ bỏ nồi luộc. Để lúc nghỉ ăn thử xem có bở hay không?

    Những bãi gò tha ma ngày ấy không có mộ xây mà chỉ mô thấp mô cao phủ đầy cỏ. Ngày thường lũ trẻ con dùng để thả bò và chơi trận giả, còn mùa này phủ một màu trắng xóa của sắn. Sắn thái miếng được phơi trên cỏ sẽ nhanh khô hơn trên sân. Phơi trên cỏ cũng dễ lật hơn bằng cách dùng chổi mây hoặc chổi tre.

    Năm nào dỡ sắn vào đúng cái tiết hanh khô ngày nắng-gió đêm rét buốt như cái tiết trời của mấy hôm nay thì chỉ phơi một hai nắng là khô giòn. Mang về sảy cho bay hết những cỏ khô rồi chọn những bao tải sạch nhất đóng đầy mang cất. Qua Tết Nguyên Đán, hết tháng Giêng mang ra trộn lẫn với gạo để nấu thành món cơm độn sắn đến lúc thu hoạch lúa chiêm xuân.

    Chẳng phải cơm, chính sắn đã cõng bố mẹ ông bà rồi sau đó là mình đi qua những “tháng ba ngày tám” cùng kiệt, xác xơ của những năm chín mươi của thế kỉ trước. Cơm trắng là một ước mơ xa xỉ được viết trong những bài văn như ngày nay bọn trẻ viết về tôm hùm và cua hoàng đế.

    Thế nên thấy cậu bạn đăng cái ảnh dỡ sắn mình mới xin lấy vài tấm để ngắm thỏa mắt. Để được sống nhờ lại một quãng thời gian đáng lẽ ra người ta nên quên đi, phải quên đi. Các bố mẹ ngày ấy vẫn luôn răn rằng: cố mà học rồi sau này đi làm thoát li.

    Để rồi, đến một cái tuổi nào đó, bỗng thấy việc được cầm lại cái cuốc cuốc một mảnh vườn đã là một niềm vui quá đỗi.

    Hữu Văn, ngày 01/12/2021 (nhằm 27/10 năm Tân Sửu)

  • Khoảng trống

    Khoảng trống


    Chúng ta ai cũng có những khoảng trống nào đó bên trong mình. Khoảng trống tâm hồn, khoảng trống tri thức, khoảng trống tính cách, … khoảng trống không tên. Chỉ là ta có nhận ra hay không thôi.

    Thường thì ít người nhận ra chúng. Họ luôn nghĩ mình là phiên bản hoàn chỉnh nhất của mình rồi. Cho đến khi họ bắt gặp một ai đó, một khung cảnh nào đó, một tình huống nào đó khiến họ khựng lại. Họ bỗng cảm thấy có phần nào đó được lấp đầy, một cách vô thức.

    Những bức tranh, poster, banner nào chứa khoảng trống sẽ thu hút cái nhìn của bạn lâu hơn. Tâm trí và sự hiểu biết của bạn cần nó để nghỉ ngơi. Nó nghỉ ở khoảng trống đó và vẽ trong đầu mình những thứ mà nó muốn, nó thích.

    Những bài hát, những bản nhạc đều chứa những những khoảng trống cần thiết để người nghe được nghỉ. Nghỉ để có thời gian thẩm thấu ca từ, giai điệu của đoạn trước. Nghỉ để phán đoán những gì ở phần tiếp theo.

    Giá sách được sắp xếp chừa ra một khoảng trống luôn cuốn hút bạn bước đến. Bởi nó đồng điệu với con người bạn. Bạn đến đó với ý nghĩ giá sách này cần được lấp đầy. Bạn bước đến bởi bạn muốn được lấp đầy một khoảng trống nào đó trong bạn. Rồi bạn ngồi đó. Bạn làm đầy cho giá sách. Giá sách sẽ làm đầy tri thức và cảm xúc trong bạn.

    Giờ bạn biết trong mình có nhiều khoảng trống. Bạn không biết là trống thứ gì. Nhưng bạn chấp nhận mình còn thiếu. Điều đó khiến bạn mở lòng hơn, cầu thị hơn. Điều đó khiến mọi người bạn gặp sẽ cảm nhận được phần thiếu đó và sẵn sàng giúp bạn lấp đầy.

    Giờ bạn sẽ tạo ra cho mình thêm nhiều phần trống. Bởi bạn biết rằng không hoàn hảo mới là điều tuyệt vời nhất của mình.

  • Đôi điều về bản dịch “Kẻ ngoại cuộc” của Nhã Nam

    Đôi điều về bản dịch “Kẻ ngoại cuộc” của Nhã Nam

    Hảo không giỏi tiếng Anh, không biết gì về tiếng Pháp, nên chưa từng đọc một tác phẩm văn học nước ngoài nào ở bản gốc của nó. Nhưng Hảo lại rất mê văn học nước ngoài, đặc biệt là những tác phẩm của các tác giả được Nobel văn chương. Do đến với sách khoảng 4 năm nay, không có cơ hội sở hữu các bản sách phát hành trước đây, nên giờ hễ nghe có tin xuất bản sách Nobel là đặt mua. Khá nhiều cuốn mua mà chưa kịp đọc.

    Trước khi bản dịch “Kẻ ngoại cuộc” xuất hiện, Hảo đã mua bản dịch “Người xa lạ” từ năm 2019, nhưng không đọc. Khi cầm trên tay “Kẻ ngoại cuộc” bìa cứng thì đã lật đọc luôn. Ngay trang đầu tiên thôi, những câu từ của dịch giả dùng đã khiến Hảo bị mất phương hướng, không thể nắm bắt được ý tứ của câu chuyện. Rồi cả những trang sau cũng khiến cho Hảo có cảm giác, mình là một kẻ ngoại cuộc của bản dịch này. Ngôn từ này không dành cho sự hiểu biết quá hạn hẹp của mình!

    Vậy nên Hảo gấp “Kẻ ngoại cuộc” lại và mở “Người xa lạ” ra đọc. Và đọc hết được đến tận cuối trang cuối cùng. Sau khi đọc xong, Hảo lật lại hai bản dịch đối chiếu, để tìm hiểu xem tại sao mình lại không thể hiểu được “Kẻ ngoại cuộc” nhưng lại hiểu được “Người xa lạ” và nhận thấy có một vài câu từ trong “Kẻ ngoại cuộc” đúng là không thật sự dễ hiểu với Hảo. Cũng có nghĩa nó sẽ rất khó hiểu hoặc gây hiểu sai đối với rất nhiều bạn đọc trong độ tuổi của Hảo hoặc trẻ hơn. Xin được chia sẻ lại với các bạn trong group vài điểm khó hiểu đó.

    Đầu tiên là từ “lấy” được dịch giả Liễu Trương dùng trong “lấy xe buýt”, “lấy tàu điện” để chỉ việc bắt/đón xe/tàu để đi đến một điểm nào đó. Theo từ điển Tiếng Việt của Giáo sư Hoàng Phê, “lấy” có nhiều ý nghĩa, nhưng đều quy về nghĩa “làm cho mình có được” cái gì đó để sử dụng, ví dụ như: lấy bút để viết, lấy xe máy để đi chơi, lấy cắp, … Nên khi đọc “lấy xe buýt”, Hảo bị hiểu là nhân vật này chắc là có xe buýt riêng, hoặc là tài xế xe buýt, việc “lấy” là chủ động muốn lúc nào là được lúc đó. Nhưng ở trang sau, có đoạn “Tôi đã chạy để khỏi hụt chuyến xe” thì Hảo hiểu là mình đã nắm bắt sai ý của tác giả ở trang trước. Ảo thật đấy!

    Cụm từ thứ hai là “nhà dưỡng lão”. Trong thời đại ngày nay, nhà dưỡng lão là nơi dành cho người già đến nghỉ ngơi an dưỡng tuổi già, và thường là mất một khoản chi phí để được ở đó. Bản thân cụm từ cũng nói rõ là nhà-dưỡng-lão, rất khó để Hảo hiểu khác đi được dựa trên những trải nghiệm hạn hẹp của mình. Nó không có vấn đề gì với cụm từ “nhà dưỡng lão” nếu như không đọc hết tác phẩm. Bởi sau đó, nhân vật “tôi” đã dính vào một vụ án, mọi lời khai của các nhân chứng đều chống lại anh ta, bởi vì (một phần lớn lý do) anh ta đã cho mẹ mình vào “nhà dưỡng lão”.

    “Nhà dưỡng lão” theo Hảo là từ mới được hình thành từ khoảng sau chiến tranh thế giới thứ hai, hoặc có thể là muộn hơn. Chứ trước đó, nơi mà mẹ của nhân vật “tôi” cũng như các nhật vật khác là bạn, là người gác có thể là “nhà tế bần” – một hình thức phúc lợi xã hội dành cho người nghèo, người già không nơi nương tựa ở các nước phát triển. Xét theo cách hiểu này, và đặt nó vào bối cảnh của câu chuyện, Hảo thấy có phần hợp lý hơn. Bởi vì không nuôi được mẹ, nhân vật chính đã đưa mẹ vào nhà tế bần và bỏ mặc bà ở đó. Khi mẹ mất thì đến tham gia đám tang như một người xa lạ. Sáu đám tang đã hẹn hò, đã xem phim hài. Nên mới gây ra sự phẫn nộ của các nhân chứng trong phiên tòa. Dùng “nhà dưỡng lão” Hảo thấy các nhân chứng vô lý, chậm tiến và “tôi” rất đáng thương. Còn dùng “nhà tế bần”, Hảo lại thấy “tôi” thật kinh tởm. Hai cách dùng từ rõ ràng là đem lại hai trạng thái cảm xúc hoàn toàn khác biệt. 

    Ví dụ ở một đoạn khác, sau khi ở đám tang về, hôm sau nhân vật chính dậy muộn, trong lúc cạo râu “Kẻ ngoại cuộc” đã “quyết định đi tắm”, rồi “lấy tàu điện” để đi đến “nhà tắm ở hải cảng” và “ngụp xuống một cái lạch”; còn “Người xa lạ” thì “quyết định đi bơi” rồi “bắt xe điện xuống bãi tắm ở bến cảng”, và “ngụp lặn trong một eo biển”. Ở “kẻ ngoại cuộc”, nếu Hảo hiểu đúng theo cách dịch, anh ta chính xác là có vấn đề về thần kinh, bởi nếu chỉ quyết định tắm thì anh ta có thể mở vòi hoa sen, hoặc xả nước ra tắm, sao phải mất công đi lấy tàu điện, đi ra nhà tắm ở hải cảng (cảng biển có hoạt động vận tải), rồi lại ngụp xuống 1 cái lạch? Ảo thật đấy! Quả là ngôn từ đó không phải dành cho sự hiểu biết quá hạn hẹp Hảo.

    Hoặc có thể nào, chính cách dùng những từ ngữ xa lạ có phần “ngoại cuộc” này là thủ pháp nghệ thuật của dịch giả, nhằm lột tả cái nhìn mọi điều bình thường của nhật vật “tôi” đều không bình thường. Anh ta nhìn, nói, làm và coi mọi thứ khác với cách nhìn, cách nói, cách làm của một người bình thường. Thế nên anh ta mới là “Kẻ ngoại cuộc”, là “người xa lạ”!

    Với cá nhân Hảo thích bản dịch “Người xa lạ” của dịch giả Thanh Thư hơn.

  • Tinh thần Minimalism: Biết đủ để hạnh phúc

    Tinh thần Minimalism: Biết đủ để hạnh phúc

    Sau khi đăng tập trước, có nhiều anh chị muốn tôi chia sẻ thêm về các khía cạnh khác của cuộc sống tối giản ngoài khía cạnh về vật chất nên tôi làm thêm tập này.

    Trong tập này tôi sẽ chia sẻ với các anh chị triết lý gốc rễ của cuộc sống tối giản. Hiểu được điều này sẽ giúp các anh chị có thể áp dụng Minimalism vô rất nhiều khía cạnh khác nhau trong cuộc sống, từ công việc cho tới tài chính và cả về cuộc sống gia đình.

    Tôi cũng sẽ chia sẻ với các anh chị một vài ví dụ về cách mà tôi đã áp dụng minimalism vô những khía cạnh trong cuộc sống của tôi.

    Cảm ơn sự theo dõi của các anh chị và hẹn các anh chị vào các tập sau.

    PS: Tập này tôi thu vào buổi tối, sau một ngày họp liên tục từ sáng tới tối. Do đó có vài đoạn giọng tôi hơi bị “rè”, mong các anh chị thông cảm.

    Nguồn: http://hieu.tv

  • Đọc sách sao cho hiệu quả

    Đọc sách sao cho hiệu quả

    Trong tập này tôi chia sẻ lại toàn bộ những kinh nghiệm đọc sách của tôi. Từ những ngày đầu ngu ngơ cứ cầm quyển sách lên thì cắm đầu đọc từ đầu đến cuối cho đến thời gian bị Audible nhập, mỗi năm đọc cả trăm cuốn, cho đến thời điểm hiện tại khi tôi đã tìm ra được cho mình một cách đọc hiệu quả hơn. Kèm theo đó là đầy đủ tất cả những phương pháp mà tôi đã dùng để lưu trữ và hệ thống lại những kiến thức đó.

    Trước giờ bạn bè xung quanh thường hay hỏi bí quyết làm sao để tôi có thể nhớ hầu hết những gì mà mình đã đọc. Những lần như vậy tôi thường chỉ đầu này một chút đầu kia một chút. Nhưng chưa có dịp nào tôi hệ thống lại toàn bộ mọi thứ một cách đầy đủ như trong clip này, nên tôi khá là tâm đắc với tập lần này.

    Do đó nếu thấy những nội dung trong tập này hữu ích thì nhờ các bạn chia sẻ cho bạn bè của mình. Hy vọng nó sẽ truyền thêm cảm hứng đọc cho mọi người.


    Một số liên kết mà tôi có đề cập trong bài:

    • Readwise: https://readwise.io/i/nguyen23
    • Notion: https://www.notion.so/
  • Minimalism – Cuộc sống tối giản

    Minimalism – Cuộc sống tối giản

    Trong tập ngày hôm nay tôi sẽ chia sẻ với các anh chị một wake up call khác mà nó cũng đã tác động rất tích cực tới cuộc sống của tôi trong nhiều năm qua. Đó là phương pháp sống tối giản, tiếng Anh gọi là Minimalism.

    Thông qua việc tìm hiểu về Minimalism, tôi cũng sẽ chia sẻ với các anh chị về khái niệm Consumerism – là chủ nghĩa tiêu dùng – một khái niệm nghịch đảo của Minimalism.

    Cùng với Hành trình Tự do Tài chính thì Minimalism đã mang lại rất nhiều những điều tích cực cho cuộc sống của tôi. Và hôm nay, sau nhiều năm thực hiện phương châm sống này, tôi rất tin rằng nó cũng sẽ tạo ra giá trị cho rất nhiều người, đặc biệt là các bạn trẻ.

    Hy vọng những nội dung trong tập này sẽ làm các anh chị có đôi chút cảm hứng để tìm hiểu thêm về lối sống này. Như mọi khi, nếu các anh chị thấy những nội dung này là hữu ích thì nhờ các anh chị chia sẻ cho bạn bè của mình, để có thêm nhiều người biết tới podcast của chúng ta.

    Xin cảm ơn các anh chị và hẹn gặp lại các anh chị vào tuần tới.

    PS: Tập này tôi có thêm một bản nhạc nền mới, tuy nhiên tôi vẫn giữ bầu không khí nhẹ nhàng thanh bình như trước giờ.

    Nguồn: http://hieu.tv

  • Dream #002

    Dream #002

    Nhà vệ sinh cũ kỹ. Lớp ve màu vàng đã đổi màu nhợt nhạt, có chỗ đã bong ra từng mảng. Tấm gương trên bồn rửa đã ám màu, xỉn sang màu xám loang lổ những vết nứt chân chim. Mùi ẩm mốc mùi khai mùi khẳm trộn lẫn nhau dội thẳng vào mũi khiến hắn buồn nôn. Một luồng dung dịch từ bụng cuộn lên cổ họng, làm rát bỏng cổ họng. Thứ dung dịch hỗn hợp đó trào ra. Nôn. Một miếng nôn vừa bằng bãi nước bột nổi lềnh phềnh trong bồ rửa.

    Bỗng có hai người đi vào. Họ rõ ràng là đang bàn dở câu chuyện làm ăn, công việc nào đó. Có thể họ là người mới nên trông lạ lẫm. Họ tồn tại như những cái bóng bên cạnh hắn. Cơn buồn nôn vẫn còn mà hắn không thể nôn tiếp được. Hắn rửa mặt, rửa tay rồi ra khỏi nhà vệ sinh, mang theo cơn buồn nôn đang cuộn trào trong bụng.

    Nhà vệ sinh nữ cũng cũ kỹ. Những bệ xí được làm bằng cách đặt chéo hai viên gạch một góc kiểu chữ V mất gốc. Một hàng bốn năm cái như thế nối tiếp nhau. Nước đọng lại dưới rãnh dềnh lên cùng hỗn độn rác và đồ ăn thừa. Cái hỗn hợp mùi bốc lên của nó là chất xúc tác không thể tuyệt vời hơn thúc đẩy một cơn nôn. Nhất là với một cơn nôn đang bị kìm nén. Cơn nôn sắp trào ra.

    Con bé lao công đi vào quét dọn. Nó cùng tuổi hắn, có thân hình to lớn, thường nói rất to, cái kiểu nói đùa mà ta cho là hơi vô duyên. Nó bảo sao lại đi làm vào ngày nghỉ? Sao lại đi làm nhể? Hắn nghỉ việc ở cái công ty có con bé lao công này rồi mà? Đang trong cơn mơ chăng? Đúng là mơ rồi!

    ***

    Tỉnh giấc trên chiếc giường quen thuộc. Người đau nhức những cơn đau quen thuộc sau những cuộc nhậu quen thuộc. Điều hòa đẵ tắt. Cái nóng đã ngập kín cả căn buồng quen thuộc. Ngoài kia có tiếng gà gáy quen thuộc. Có tiếng chuông điện thoại báo thức của bố ngoài nhà vang lên. Giờ dậy thể dục của bố là 4h30… của hắn còn 30 phút nữa…

    Quán đã phủ kín bụi những tủ kính, tủ gỗ đựng đồ. Bụi phủi lên cả những thứ rác chưa dọn. Quán nằm ở ngã ba đường đợi những bước chân mệt mỏi. Bác Ba – bố Dần – bố một đứa bạn rất vừa nhượng lại cho hắn thuê để hắn mở cửa hàng. Một vài mặt hàng đã được ai đó lấp đầy cái tủ phía cửa. Thuốc lá, kẹo cao su, bật lửa, đậu phộng. Những mặt hàng đặc trưng của một hiệu tạp hóa phẩm. Hắn đang cầm chổi cùng mo hót quét dọn nơi góc ngoài, một cái góc nào đấy toàn thứ rác của một của hàng sửa xe. Những miếng lốp cao su, vài cái dây phanh xe đẹp, ốc và đinh vít.

    Bầu trời chiều nhiều mây. Mây giông mùa hè vần vũ cuồn cuộn kèm những ánh chớp nhập nhằng. Một cảnh tượng hùng vĩ đang hiện ra. Hắn rút điện thoại, mở ứng dụng chụp ảnh đưa lên. Hình ảnh trên màn hình điện thoại ở góc trái lờ mờ một tia sáng chạy thẳng sang phải rồi bùng ra. Chúng có quỹ đạo giống như một vụ bắn nổ. Lại một đường sáng như thế xuất hiện cùng ở một vị trí và kết thúc cùng một vị trí. Đó đúng là một cuộc truy kích bằng tên lửa. Một chiếc phi cơ dần hiện ra, nó đang lao thẳng về phía hắn.

    Có tiếng người hỏi mua hàng. Đó là Hải Lộc, một người bạn đã từng gắn bó thân thiết trong một khoảng thời gian hồi trước và sau những năm học cấp ba. Những nhóm bạn như thế cứ hình thành rồi tan ra theo từng giai đoạn khác nhau của cuộc đời. Rồi trở thành bạn. Đôi khi là bạn cũ nếu lâu ngày ta không gặp. Người bạn đó hỏi mua một dụng cụ để đo huyết áp, nhịp tim. Hắn nhờ một người bạn tên Hải khác tìm giúp. Không có, cửa hàng bé nhỏ mới mở của hắn không có thứ đó.

    Quán nhìn ra con đường với hai hàng cây cao tít ở hai bên. Xà cừ già nua cong queo xen với những cây bạch đàn thẳng tắp. Đường chạy thẳng sẽ đi qua một mặt tiền của quán. Một đàn sinh vật kì lạ, đẹp đẽ đang lặng lẽ di chuyển bên đường này. Những sinh vật mang nhiều hình dáng lớn bé khác nhau. Nó kiểu như sự kết hợp tạo hình của loài khủng long thời tiền sử với những linh thú trong các câu chuyện thần tiên tưởng tượng. Mấy đứa trẻ đứng bên đường ngắm nhìn trong sự kinh ngạc. Cả một đàn dài đến vô tận lặng lẽ nối tiếp nhau, đến ngã ba chúng bước dần lên không trung, lên những ngọn cây, rồi dần biến mất vào rặng cây ở phía xa xa. Trận truy kích trên bầu trời chiều đã kết thúc (hoặc đã chuyển đến một vùng trời khác.) Màu trời đã chuyển sang tông tím hồng huyền ảo.

    Hắn thấy mình đang ngồi trong lòng bố để cùng ngắm nhìn cái khung cảnh đẹp kỳ ảo đó. Rồi hắn nằm ngả hẳn vào lòng bố để chìm vào một cảm xúc bồng bềnh hạnh phúc. Chắc chắn đó là hạnh phúc. Cảm giác lâng lâng như nằm trên một đám mây ấm áp êm ái.

    Bẫy sập rồi! Bố nói, câu nói đưa hắn quay về thực tại. Bố chạy về phía bên kia đường, xuống dưới những thửa đất cây dại mọc um tùm, nhấc lên một cái bẫy lồng sắt, bên trong là một con mèo. Bố bảo ở đây có nhiều mèo hoang lắm. Con mèo nhỡ được lôi ra khỏi lồng cứ lớn lên như một quả bóng đang được bơm thêm hơi. Nó cố vũng vẫy và cào cấu và gào thét để thoát khỏi bàn tay của người giữ nó. Người đang giữ chặt nó là Tuấn (cháu bà Toan) – cậu em ít tuổi hơn cùng xóm với hắn.

    Lại có tiếng chuông báo thức vang lên. Đó là từ điện thoại của hắn. Những cơn mơ lộn xộn. Mơ bao giờ cũng lộn xộn thế. Thế giới trộn lẫn những thứ thật (có thể cầm nắm gọi tên chính xác) với những thứ ảo ảnh (không thể nắm bắt gọi tên.) Mix cái cũ với những cái mới chỉ nằm trong suy nghĩ. Thế giới người ta muốn tới và muốn trốn. Lúc nào cũng mang lại những cảm xúc dang dở. Mệt bồng bềnh buông.

    ***

    Giấc mơ vẫn còn đó. Những đứa bé trai và bé gái đang đùa vui bên chiếc xe đạp. Một người đang đẩy một chiếc xe rùa đầy những con sâu lớn như những chú chó con. Thứ sâu mà hôm trước hắn thấy họ bán trên tiki trong mục flashsale, nhưng là sâu thật, chúng tỏa ra thứ bụi sáng giống như bụi tiên trong các phim của Disney. Người đó đẩy xe sang bên kia đường đổ những con sâu đó vào dưới gốc rặng cây.

    Cuộc hành trình của những sinh vật kì lạ kia vẫn đang tiếp diễn.

  • Đọc Lạnh lùng của Nhất Linh ở thế kỷ 21

    Đọc Lạnh lùng của Nhất Linh ở thế kỷ 21

    Đọc truyện xưa, ta thường vô thức đặt nó vào hoàn cảnh của ngày này để so sánh một cách vô thức. Thấy thương, thấy cảm thông và thấy đẹp.

    Phụ nữ của thời cách đây gần một thế kỷ là thời của tam tòng tứ đức, cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử. Nên nếu chỉ cần có trong đầu mình cái suy nghĩ đi ngược lại, làm trái lại những thứ trên đều là thứ con gái hư hỏng, mất nết.

    Do vậy, cái tình thế của Nhung trong “Lạnh lùng” là một tình thế trái ngang. Lấy chồng theo sự sắp đặt của cha mẹ chứ không có tình yêu. Chồng mất khi cô vừa tròn hai mươi. Theo lẽ thường, sau ba năm chịu tang, cô có thể được tự do tìm cho mình hạnh phúc mới.

    Nhưng trớ trêu thay, với những luân thường đạo lý ngày ấy, cô đã không được phép làm thế. Ôi, ở cái tuổi hai mươi ba đúng độ đẹp nhất, căng tròn nhất của thanh xuân, Nhung lại còn là “gái một con” nữa, cô đã phải đè nén những cảm xúc của mình, đấu tranh giữa khát khao cá nhân với thể diện của gia đình mình, gia đình nhà chồng. Một cuộc chiến tâm lý rất con người.

    Ta sẽ rất dễ đồng cảm với những cảm xúc của Nhung, thông cảm và như đang sống trong chính những cảm xúc ấy. Chênh vênh giữa hai lựa chọn, mà chọn cái nào cũng phải đánh đổi một cái gì đó – cái mà ta đều trân trọng.

    Một đằng là tình yêu, là tương lai của mình, nếu theo Nghĩa, sẽ được sống với đúng những cái ôm da diết, nụ hôn nồng nàn và cả đụng chạm xác thịt. Nhưng sẽ khiến cho bố mẹ mình buồn mà sinh ra ốm đau đến chết, khiến cho cái danh giá của bốn chứ “tiết hạnh khả phong” của mẹ chồng bị hoen ố.

    Để rồi, lựa chọn còn lại trở thành lựa chọn mang tính hi sinh, ở vậy thờ chồng nuôi con chăm cha mẹ. Và tham gia vào một đời sống giả dối. Cô vẫn giữ được tiếng thơm “tiết hạnh”, dù đã không còn xứng với nó nữa, khi đã yêu Nghĩa, đã vụng trộm với tình yêu đó hết lần này đến lần khác. Mẹ chồng cô dù biết tỏng cái sự tình đó những vẫn phải tìm cách để lấp liếm, để cho đậy giúp cô, vì cái bức “Tiết hạnh khả phong” mà mình đã sống với nó một đời.

    Có lẽ, con người ta thích sống giả dối như thế, bởi nó giúp ta có được một cái mặt lạ đẹp đẽ – cái thể diện – để khoe với đời? Hay cái thể diện đó như một thứ thuốc độc đang giết dần giết mòn những cảm xúc, những ước mơ, những con người đầy đam mê và nhiệt huyết.

    Nếu Nhung sống ở thời nay, vào thế kỷ 21 này, thì hẳn cô sẽ thoải mái sống với niềm khát khao yêu và được yêu của mình. Những lời tự sự của cô trên Twitter, những tấm hình của cô Facebook, những clip của nàng trên TikTok, … hẳn sẽ nhận được rất rất nhiều lượt tương tác.

    Tiếc là Nhung lại sống vào những năm ba mươi của thế kỷ trước…