Category: Sống

Là sống mạnh mẽ, sống hết mình ở thì hiện tại. Luôn tan ra, hòa vào để cảm nhận từng ý vị của cuộc sống tươi đẹp này! Đây là cách sống của tôi!

  • Viết vào một đêm thu…

    Viết vào một đêm thu…

    Mệt mỏi trong cơn ngái ngủ buổi sớm giật mình với chiếc điện thoại xem giờ. 6h sáng. Mệt đến mụ cả người đi định dậy chuẩn bị đi làm mà quên mất rằng mình đang nghỉ phép. Công việc đã trở thành nỗi ám ảnh ăn sâu đến chập chờn giấc ngủ chả ngon.

    Cứ tưởng là mình khỏe, ốm một cái thấy mình không khỏe như mình nghĩ. Từ ngày bỏ đi cái thói quen chạy bộ mỗi sáng sớm thấy sức khỏe kém đi rõ rệt. Công việc bề bộn rồi chuyện gia đình dù đã có thêm người chia sẻ song vẫn chiếm trọn những khoảng thời gian rảnh trước kia mình có.

    Bỏ cả thói quen nhâm nhi chén chè sau bữa cơm tối. Bỏ cả những buổi chiều ngồi uống bia cỏ ở quán cóc gần sân vận động. Hiểu thế nào là stress thực sự của công việc. Hiểu thế nào là cuộc sống khó khăn của vợ chồng trẻ. Tìm mọi cách để dung hòa mà sao vẫn có lúc chả biết là đang hướng đến cái gì nữa: Gia đình hay công việc?

    Con lại mơ ngủ ọ ọe, vợ bị đánh thức lấy tay vỗ vào mông vỗ về. Có lúc mình đã quên rằng mình đã có một gia đình ấm áp đến nhường nào. Có lúc cũng cảm thấy tiếc nuối vì chưa được chơi thỏa… Có lúc mình cũng thấy mình thật quá vô tâm, cứ luôn miệng dậy đời gia đình quan trọng nhất, là nơi bình an nhất, … mà tự mình không sống vì điều đó.

    Hôm trước đọc trên blog có người tự hỏi “Bao giờ mình có thời gian cho Hà Nội…” – Ừ, bao giờ mình có thời gian cho gia đình nhỉ? Bao giờ mình có thời gian cho vợ con? Bao giờ mình có thời gian…. Cả tuần tối tăm với công việc, vẫn tranh thủ về buổi tối nhưng mệt nên hay đi ngủ sớm, sáng dậy lại vội vã đi làm. Cuối tuần về thì lại bận này bận kia, bạn bè, anh em rủ chè chén, … về đến nhà thì cũng đã khê lòi mắt, … khi tỉnh dậy thì thấy kỳ nghỉ cuối tuần đã trôi qua mất rồi…

    ***

    Hai tuần không về quê, bất chợt nghe thấy tiếng quê là trong lòng lại rộn rạo. Quê trở thành một từ linh thiêng trang trọng đến nỗi ai đó chỉ nhắc đến thôi là nhớ, nhớ da diết, vừa ở đó ra xong cũng nhớ…

    Linh thiêng bởi nó đã nuôi dưỡng cả một tâm hồn tuổi thơ rong ruổi trên lưng trâu trên không biết bao nhiêu cánh đồng. Hôm trước về qua khu đô thị SUDICO thấy một nhóm trẻ tai đeo headphone vừa trượt patin vừa đọc sách mà liên tưởng đến tuổi thơ của mình… nếu được đánh đổi mình vẫn không bao giờ đánh đổi nó với bất cứ thứ gì và giá nào…

    Ôi, nhớ quê quá!

    Thi thoảng vẫn cưỡi xe lang thang trên đồng, trẻ chăn trâu giờ cũng khác ngày xưa, có nhem nhuốc nhưng vẫn toát lên những nét về một cái gì có lối ra chứ không mù mịt như cái thời mà bố mẹ bao giờ cũng “Không học giỏi sau này lất cứt mà ăn!”, “Không đi học thì chỉ còn nước đi ăn mày..!”

    Và ta đã học, đã lớn lên như thế để tình yêu quê cứ ngày một lớn. Để vừa xót xa vừa vui mừng khi thấy quê ngày càng có nhiều nhà cao tầng mọc lên. Để cố tìm cho mình những cái ký ức của tuổi thơ ở những nơi thân quen nhất. Sau này ta cũng sẽ để cho con lớn lên với tình yêu như thế, biết yêu cây lúa, củ khoai…

    ***

    Người ta cứ bảo mùa Thu lá vàng rơi nhưng mình chả thấy là vàng rơi vào mùa Thu nhiều – duy chỉ có một số cây rụng nhưcây bàng mà còn thì toàn rụng vào mùa Đông. Cái lá vàng rụng vào mùa Thu thực ra chỉ có ở các nước phương Tây mà thôi.

    Thích cái lành lạnh của tiết trời Thu để có thể nghĩ đến những món nướng, lẩu, … Ai cũng ghét Hà Nội nhiều bụi và ồn ào sao lại yêu Hà Nội đến thế. Phải sống thật, phải hòa vào, phải tan ra thì mới thấy rằng Hà Nội không phải là quá đáng ghét.

    Hà Nội chỉ ồn ào ở những con phố chính, chứ vào các ngõ phố sẽ thấy nó cũng bình yên đến lạ kỳ. Nhâm nhi chén trà nóng trong cái không khi trong lành của một sớm mùa Thu cũng chả phải là quá tệ để mà ghét.

    Cũng chả hiểu sao và từ bao giờ mình cũng thấy yêu Hà Nội – có thể cũng chỉ là yêu một cách a dua theo cách của các nhạc sĩ, nghệ sĩ của Hà Nội qua các bài hát, câu ca. Có thể là ở đây ta còn được gặp rất nhiều những người lao động ở quê ra kiếm sống trên những gánh hàng rong – đi và về chỉ trong một buổi sáng.

    Có thể bởi vì cũng chẳng còn nhiều người Hà Nội gốc còn sót lại để mà xót xa cho những hệ quả của Hội nhập mà dành tình yêu cho nó qua những câu hát để gợi lại Hà Nội từ bao giở bao giờ.

    Thích cái mùi hoa sữa nồng nặc, nồng nàn mà từ ngày mở rộng thêm địa bàn thì đã kịp len lỏi đến từng ngõ xóm. Nó cứ thơm thế và gợi lại cho ta nhiều những ký ức buồn vui lẫn lộn mà dù ở thái cực nào thì vẫn cứ thích. Chợt nao lòng…

    Đêm mùa Thu lang thang trên những ngõ phố nhỏ vừa đủ, lặng vừa đủ, bình yên vừa đủ,… (Đã bảo rồi, sống là phải hòa vào, phải tan ra thì mới cảm nhận được hết cái ý vị của nó.) Những kỷ niệm đột nhiên lại ào về, nhanh đến nỗi chưa kịp gọi tên đã lại đi mất rồi. Vui buồn đều đủ và đọng lại trong trí óc là miên man, là mênh mang… Ngẫm mình cũng là một kẻ đa tình!
    
    ***

    Thói quen là do ta hình thành, sao không chọn mà hình thành những thói quen tốt?

    Sẽ bắt đầu dậy sớm chạy bộ vào sáng mai, khi về qua chợ mua mớ rau tươi mơn mởn vừa được hái còn ướt sương đêm (hay của nước ao không quan trọng) về nấu bữa sáng. Nhâm nhi ly chè nóng trước khi đến cơ quan.

    Sẽ về nhà với vợ con nhiều hơn, sẽ cho con lớn lên trong một tình yêu thương vô bờ bến. Sẽ đến thăm nhà bà nội, bà ngoại và nhớ mua biếu bà tấm bánh. Sẽ qua nhà thằng bạn đang bị trầm cảm chơi với nhau ngót ngét chục năm để động viên nó. Sẽ bảo mấy thằng em bớt chơi bời mà học cách tự lo cho bản thân mình đi đừng để gia đình phải ngợi.

    Sẽ gọi điện hỏi thăm mấy thằng bạn học cùng ở dưới trường. Sẽ dành thêm một chút thời gian cho riêng mình để viết lách một cái gì đó.

    Ta sẽ làm….!

    Hà Nội, tháng 8 năm 2012

  • Ngày tháng nào đã qua đi khi ta còn ngồi lại…

    Ngày tháng nào đã qua đi khi ta còn ngồi lại…

    Có lúc đã quên rằng mình đã từng yêu nhạc Trịnh như yêu chính bản thân mình. Quên rằng mình đã từng trải dài mơ mộng trên nhật ký, thơ và cả nhạc nữa.

    Đa cảm, mộng mơ rong ruổi suốt những tháng năm đẹp đẽ vô lo vô nghĩ ấy. Những buổi chiều tìm ngắm hoàng hôn hay lượm lặt một bó hoa lau về cắm bình. Sống như thể mình sẽ bất tử vậy. Buồn lo trôi nhanh như một cái ngáp ngủ giữa trưa hè.

    Đến với nhạc Trịnh như một nỗi tình cờ, những ca từ của “Phôi pha” chợt vang lên mệt mỏi trong một lần phê pha. Thế là yêu, thế là nghe, nghe hoài, nghe mãi, nghe hết, như điên, như dở, như quên hết tất cả ngoài kia mỗi khi có nhạc Trịnh.

    Rồi cũng hết những ngày tháng vô tư, rồi nhận ra ta chẳng thể sống theo được như những ca từ đó được, nó chỉ là miền hoài niệm xa xôi, quen thuộc để thi thoảng tìm về trú ngụ, yếu mềm mà thôi…

    Rồi vẫn yêu nhạc Trịnh như vốn nó là một phần giữa buồn và vui, giữa kết thúc và khởi đầu, một cách đau đớn. Lãng đãng trong cái se lạnh của mùa thu, hay cái giá buốt khi “ngoài phố mùa đông đôi môi em là đốm lửa hồng”…

    Một sớm co mình trong tấm chăn mỏng (bởi máy lạnh),nghe tiếng mưa tí tách qua ô cửa sổ ngỡ mưa phùn… nhớ cái lạnh, nhớ hơi ấm từ ly trà nóng, nhớ nhạc Trịnh.

    Đọc những bức thư của Trịnh Công Sơn gửi cho Dao Ánh, như đang được nghe lại những mỹ từ trong các ca khúc của Trịnh vậy, nhưng gần gũi hơn, như người ta xem những đoạn video BTS để cho ra đời những thước phim hoàn chỉnh vậy.

    Đẹp đến nao lòng! Đến sững sờ!

    “Tuổi nào mang bướm hồng ép vào tay…”

  • Khó chịu đấy thì sao nào!

    Khó chịu đấy thì sao nào!

    Thứ Bảy vừa rồi vợ chồng tôi có cho bọn trẻ đi xem phim rạp. Vừa vặn dịp chúng được nghỉ hè lại trúng luôn ngày Quốc tế Thiếu nhi. Hôm đó bắt đầu khởi chiếu “The Secret Life of Pets 2”

    Đây là một bộ phim rất vui nhộn, bọn trẻ xem sướng điên. Còn tôi thì học được bài học quý giá về cách đối diện và vượt qua những điều không mong đợi ập đến bất chợt trong cuộc sống đầy bất ổn này.

    Trailer phim “The Secret Life Of Pets 2”

    Cuộc sống vốn rất phức tạp và mơ hồ. Chúng ta luôn phải đối mặt với những vấn đề không hề có trong kế hoạch, những chuyện giời ơi đất hỡi, bịch phát trúng ngay vào đầu, vào mặt mình.

    Hoặc tự nhiên phải đối diện với những vấn đề mới, như luật mới, sếp mới, đồng nghiệp mới, môi trường mới, chính sách mới, vân vân mới.

    Những thứ mới này khác với thứ mới mà ta đã chuẩn bị tâm lý nha, Thứ mà ta có quyền chọn lựa như ở Tập sáng tạo là như thế nào?

    Vì là cái mới buộc phải chọn, ta không có sự chuẩn bị tâm lý, nên phản xạ thông thường là cảm thấy bất an, sợ hãi. Rồi né tránh, rồi kêu than, rồi bất mãn.

    Robin Sharma nói “Những nỗi sợ mà ta không đối mặt sẽ trở thành giới hạn của chính ta”

    Tôi thấy điều này rất đúng, thích nghi cái mới kiểu này là một bản năng mà ai cũng có (hoặc đã từng rèn luyện để có được). Chỉ là chúng ta quên mất nó.

    Khi còn trong bụng mẹ, bạn chẳng khác nào một vị hoàng đế cả. Mọi thứ đều có sẵn: Thức ăn, nước uống, sự an toàn. Bạn chỉ việc nằm phè ra mà tận hưởng thôi, sướng quá đi!

    Rồi một ngày bạn bị ép phải rời khỏi chốn thiên đàng, dấn thân vào chốn hồng trần khổ ải. Một luồng sáng chói lòa, một tiếng la thất thanh. Người ta chộp lấy bạn, kéo bạn, khí lạnh mơn trớn trên da thịt. Bạn phải hít thở một luồng khí nóng vào phổi. Bị tét đốp, đốp vào mông.

    Tất cả thay đổi, không an nhàn nữa, đầy lo lắng, thật đáng sợ. Hết sức hoang mang, thế là bạn bật khóc.

    Rồi bạn dần thích nghi với tình trạng mới và nó trở thành một chốn tuyệt vời. Hãy nhìn mấy đứa trẻ chập chững bước đi là thấy ngay. Chúng muốn khám phá mọi thứ. Chúng học hỏi để biết thế giới diệu kỳ. Giờ chúng không có sợ nữa.

    Cho tới khi chúng phải bắt đầu đi học. Chúng sẽ khóc khô cả mắt vì thấy lạ, thấy không quen gì cả. Gì mà mới quá, chả thân gì cả, không an toàn. Và chúng không muốn đến trường. Chúng khóc lóc, giãy giụa, mè nheo, đu bám theo mẹ.

    Vài tuần trôi nhanh qua, chúng yêu trường và trông chờ đến sáng để đi học. Chúng chạy ù đến cô, đến bạn và bơ mẹ luôn. Đấy, đó chính là mô-típ của cuộc đời

    Khi bị ném vào cái gì mới, vì không biết trước, nên ta sợ hãi. Rồi thì ta biết, ta lại thấy an nhàn. Cứ thế hết lần này đến lần khác. Vậy mà hình như nhiều người không nắm được mô-típ này.

    Hôm trước ngồi uống bia, có người bạn kể với tôi rằng đang làm tốt thì chỗ đó thay đổi chính sách mới, thấy bất mãn nên bạn đã xin nghỉ và làm ở nơi khác. Chỗ mới này còn nhiều vấn đề mới hơn mà bạn phải đối mặt.

    Bạn lại kêu chán và đang có ý định chuyển việc tiếp. Bạn ấy chẳng hiểu rằng thứ gì mới đều bất an, đều mang đến cảm giác khó chịu.

    Khó chịu đấy thì đã làm sao nào? Nó chỉ là cảm giác thôi mà. Có đối mặt với nó thì mới vượt qua được, rồi mới khôn lớn ra được. Như mầm cây đẩy đất vươn lên đón nhận ánh mặt trời mà lớn.

    FEAR có nghĩa là: Face Everything And Rise

    Cả bộ phim “Đẳng cấp thú cưng 2” chính là đi diễn giải quá trình trưởng thành tự nhiên này. Cuối phim có câu trích dẫn khiến tôi rất tâm đắc.

    “Cuộc sống có thể ném vào ta bất cứ thứ gì, ta có thể chọn đối mặt với nó và vượt qua hoặc chạy trốn. Nỗi sợ trong tiếng anh là FEAR, có hai ý nghĩa: Face Everything And Rise hoặc Forget Everything And Run!

    Lựa chọn là của chúng ta!”

    Sẵn sàng tâm thế đối mặt với bất cứ thứ gì xảy đến, học hỏi để thích nghi với nó, cũng là cách để tập TƯ DUY LINH HOẠT.

    Nếu cuối tuần này bạn chưa có kế hoạch gì, hãy thử đến rạp và xem “The Secret Life of Pets 2”. Có thể bạn sẽ có thêm cho mình nhiều bài học quý giá!

  • Tư duy linh hoạt: Phải biết chấp nhận quan điểm khác

    Tư duy linh hoạt: Phải biết chấp nhận quan điểm khác

    Bưởi chứa rất nhiều vitamin A, C. Nhìn chung ăn bưởi là ngon. Đôi khi ta cũng gặp những quả bưởi ăn bị đắng, vị cay nồng xông lên mũi. Bưởi he. Bưởi nhỏ vẫn có thể ngon và bưởi to vẫn có thể he. Phải ăn mới biết được.

    Trong cuộc sống, nhiều khi ta cảm thấy he cả khi không ăn bưởi.

    Quảng cáo tính năng “Auto Focus” của máy ảnh số.

    Hồi mới đọc sách tôi thường viết review và chia sẻ lên các group liên quan đến sách trên Facebook. Những group mà tôi chẳng quen biết ai ở đó cả.

    Có một lần tôi bày tỏ quan điểm của mình về sách có liên quan đến bộ phim “The Day After Tomorrow” – Ngày tận thế!

    Nếu ai đã từng xem phim này thì đều biết ông đạo diễn có nhét một đám người vào thư viện quốc gia khi đại hồng thủy tràn vào. Và tiếp đến sẽ là một đợt lạnh đột ngột khiến tất cả đều đóng băng!

    Có một nhóm đã gom sách lại khu lò sưởi, khi nhiệt độ xuống, họ đã đốt rất rất nhiều sách để sưởi ấm và họ đã sống sót.

    Tôi bảo sách có thể cứu chúng ta theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Nó là tri thức để giúp ta tiếp cận, khai sáng những chân trời mới. Và cũng có thể là củi để sưởi ấm như trong bộ phim kia.

    Đăng lên phát đã thấy ào ào notifications tới. Có những phản hồi đồng thuận, khen, cảm ơn, nhưng cũng có những phản hồi như tát vào mặt: “viết ngu như bò”, “suy luận vãi cả c*t…”, …

    Ơ, ơ! Máu bắt đầu dồn hết lên não, mặt nóng ran, sống mũi cay cay. He mũi rồi nha! Đã sẵn sàng một phen sống mái với mấy comment này rồi hạ luôn cái bài đó xuống.

    (Là con người nên ai chả thích được khen, Ta được dạy cách khen và đón nhận lời khen. Nhưng có được dạy cách chê và đón nhận lời chê đâu.)

    bỗng thấy cái biểu tượng “someone are typing…” vẫn hiện ra nên tự bảo, để cho họ comment nốt, rồi sẽ phản đòn một thể.

    Khi nó hiện ra, là những ý kiến khác, trái-phải-giữa đủ cả. Cảm giác he mũi cũng bớt dần và đi qua. Rồi, tôi không comment nữa, mà chỉ dùng biểu tượng cảm xúc.

    Facebook Emoji – Biểu tượng cảm xúc động trên Facebook

    Trong cuộc sống ta thường xuyên phải đối mặt với những quan điểm không giống mình. Những quan điểm đối đầu với mình, phê phán mình hoặc đốp chát luôn rằng mình đã sai tòe loe rồi.

    Với bố mẹ, vợ chồng, bạn bè, đồng nghiệp, cấp trên, cấp dưới. Về bất cứ một lĩnh vực nào.

    Chẳng dễ nghe và dễ thấm tí nào. Và chắc chắn sẽ cảm thấy he mũi. Đó là phản ứng rất bình thường của con người mà thôi.

    Khi đó, chúng ta như nhím giương tất cả gai lên để bảo vệ mình, bảo vệ quan điểm của mình và sẵn sàng bắn chúng về phía những người khác. Cuối cùng là ta bị tổn thương.

    Chỉ vì he mũi mà đã có hàng ngàn vụ ẩu đả đang xảy ra ở khắp mọi nơi trong cả đời sống thật lẫn thế giới ảo. Hàng ngày!

    Trong giới quảng cáo có lan truyền câu chuyện thế này.

    Stanley Pollitt là đồng sáng lập hãng BMP, ông luôn muốn có một trang trại nuôi cừu. Nên khi có đủ tiền, ông đã mua ngay một trang trại.

    Có điều, mấy con cừu cứ ngày một phình to ra. Lúc đó, ông mới nhận ra mình chả có biết gì về lũ cừu hết.

    Ông nghĩ rằng mình đã cho cừu ăn quá nhiều. Nên ông giảm khẩu phần ăn của chúng xuống. Chúng vẫn phình to ra.

    Ông lại giảm phần ăn thêm xíu nữa. Vậy mà, cừu vẫn tiếp tục phình to ra mới đau chứ! Thế là, ông lại cắt tiếp phần ăn xuống.

    Rồi một ngày kia, đám cừu chết sạch. Chúng nó… chết đói.

    Thật ra là, bầy cừu không hề mập lên. Chỉ là, lông cừu dày lên mà thôi. Ai ở vùng quê cũng biết sự thật hiển nhiên này. Nhưng Stanley chẳng phải dân quê để mà biết.

    Cũng như chúng ta chẳng phải dân quảng cáo, nên chẳng biết làm quảng cáo thế nào cả.

    Battleship – Quảng cáo cho công cụ tìm kiếm Google

    Chúng ta chỉ biết những gì chúng ta biết. Nên ta hay diễn dịch mọi thứ theo sự hiểu biết của chính mình.

    Bởi thế, khi có ý kiến khác mình, ta cảm thấy như mình đang bị coi là kẻ ngu ngốc. Cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương, thấy tự ái.

    Những lúc này, bạn cần dừng tư duy lại trong vài giây. Tự hỏi mình “Nếu như họ đúng thì sao?” “Nếu như mình sai thì sao?”

    Mà sự thật là còn có rất nhiều điều ta không biết, có vô vàn những thứ trên đời mà ta chả biết gì cả.

    Cho nên, thay vì cố chấp với mớ kiến thức nhỏ bé hạn hẹp của mình, ta nên mở lòng,chấp nhận rằng mình chưa biết, thì mới có cơ hội học hỏi để biết thêm.

    Lão Tử nói: “Người thông thái biết mình còn ngu muội, kẻ khù khờ cứ tưởng mình thông minh.”

    Chúng ta nghĩ rằng, cứ nhanh chóng đưa ra nhận định của mình thì mới là hay, là giỏi. Nhưng thật ra, khi ta làm vậy, chúng ta đã tự đóng lại mọi cánh cổng thông tin. Phải biết nói “Tôi chưa biết” thì mới là người khôn.

    “Dũng cảm thừa nhận những sai lầm, yếu kém của mình. Dũng cảm lắng nghe và chấp nhận những phê phán hoặc ý kiến trái chiều của người khác”

    Là khởi đầu để bước vào con đường TƯ DUY LINH HOẠT!

  • Câu chuyện đọc sách của tôi

    Câu chuyện đọc sách của tôi

    Là đọc sách trở lại

    Nói là đọc lại, vì trước kia, khi còn học phổ thông tôi đã từng rất thích đọc sách, ngoài sách giáo khoa, tôi cũng tìm kiếm, mò mẫm các loại sách khác để đọc. Nhưng vì những lí do rất là hợp lý, tôi đã bỏ rơi mất thói quen này. Cho đến một ngày…

    Làm trong lĩnh vực sản xuất video, niềm đam mê của tôi là các thiết bị công nghệ, máy tính, máy ảnh, drones, lens, … nên lẽ dĩ nhiên, mọi gom góp của tôi đều đầu tư vào những món đồ chơi đó… chứ không phải sách.

    Nhưng mọi chuyện đã thay đổi từ cách đây khoảng 6 tháng, bởi chính các con của tôi.

    Công nghệ và Alpha Gen

    Như hình ảnh thường thấy ở các gia đình có con nhỏ đang độ tuổi từ 5-10 hiện nay vào buổi tối là: Cả nhà đều dán mặt vào các thiết bị số: SmartTV, smart phone, tablet, máy tính, …

    Gia đình tôi của cách đây 6 tháng cũng vậy. Sau bữa cơm, tôi sẽ ngồi máy tính (nhà tôi có 1 PC + 2 laptop), vợ tôi sẽ xem phim trên điện thoại (hoặc laptop), ông bà thì xem ti vi. Hai đứa con tôi, một 6t, một 7t dù ngồi vào bàn để học, nhưng tôi thấy chúng không tập trung được nổi năm phút. Chỉ một lúc là lại xán đến chỗ tôi hoặc chỗ mẹ nó để xem những gì đang xuất hiện trên màn hình.

    Tất nhiên, chúng bị quát bị mắng, và bị ép quay trở lại bàn học!

    Tôi bàn với vợ và quyết định sẽ không được đụng đến máy tính, điện thoại trong lúc chúng học. Chỉ làm điều đó khi chúng đã đi ngủ! Nhưng hai vợ chồng không duy trì được bao lâu, bởi thế giới của chúng tôi từ khi cưới nhau đến giờ đã gắn liền với thói quen đó rồi. Và suốt những ngày hè, để được yên, chúng tôi cũng cho chúng tiếp xúc với điện thoại, với các chương trình trên SmartTV rồi.

    Trẻ sẽ noi theo người lớn

    Suy nghĩ của tôi khi đó: Trẻ con sẽ làm theo những gì mà bố mẹ chúng làm, muốn chúng tự giác ngồi vào bàn để đối mặt với những cuốn sách, thì bố mẹ cũng phải như thế. Vậy là tôi quyết định sẽ mua sách về đọc.

    Khi đó tôi cũng dành được một ít tiền, dự định mua một chiếc Gimbal về làm video du lịch, video review thiết bị, nhưng vì các con, tôi sử dụng số tiền đó để mua sách.

    Tôi chọn mua sách thiếu nhi, truyện tranh cho bọn trẻ; sách về nuôi dạy trẻ các nước cho vợ; và sách kinh tế, marketing, kỹ năng sống cho tôi.

    Những đơn sách đầu tiên về, chúng tôi háo hức mở hộp đựng, giống như những video bóc trứng mà chúng thích xem trên Youtube, và chúng hỏi: “Sao Ba lại mua nhiều sách thế ạ?” Làm sao để giải thích cho chúng hiểu được đây ta?

    Chợt nhớ đến một bộ phim hoạt hình mà chúng rất thích xem khi đó – “The SpongeBob Movie” trong đó, ngay đoạn đầu phim là cảnh thuyền trưởng vào một hòn đảo, tìm thấy một hòm kho báu, trong đó có một cuốn sách. Tôi bảo: Vì mỗi cuốn sách là một khi báu, như trong phim SpongeBob ấy, nhưng không phải ai cũng có thể tìm thấy kho báu trong sách, chỉ những người đặc biệt mới thấy được kho báu.

    Đến thời điểm viết bài này, tủ sách gia đình tôi đã vượt qua con số 200 cuốn. Nhờ các con, hai vợ chồng tôi cũng đã tìm được những kho báu vô cùng quý giá từ những cuốn sách. Chúng đã làm thay đổi cuộc đời vợ chồng tôi – và cả các con tôi nữa.

    Giờ đây, mỗi tối, sau bữa cơm, hình ảnh mà ai đến nhà tôi cũng phải ngạc nhiên là cả nhà cắm đầu vào những cuốn sách. Riêng tối thứ 7, chúng tôi cùng ngồi phim hoặc đi ăn vặt thứ gì đó ở bên ngoài.

    Đúng là tôi chưa đọc hết 200 cuốn sách, tôi mới đọc được khoảng 20 cuốn, nhưng tôi vẫn đang tiếp tục đặt những đơn sách khác từ Fahasa. Bởi tôi mua sách để chuẩn bị hành trang cho các con tôi. Tôi đã mất 30 năm để tìm thấy những điều giá trị trong sách, tôi không muốn chúng mất chừng ấy thời gian.

    Đúng là tôi cũng chưa thể áp dụng tất cả những điều đã lĩnh hội được qua những cuốn sách tôi đã đọc, nhưng những gì tôi đang áp dụng đang làm cho công việc, cuộc sống trở lên dễ thở hơn. Những thắc mắc trước kia của tôi dần dần được trả lời. Tôi rũ bỏ được sự tự ti. Tôi có nhiều ý tưởng cho công việc. Ngôn ngữ viết/nói của tôi cũng linh hoạt hơn.

    Có lẽ, điều tôi tâm đắc nhất từ những thứ tôi học được từ sách là từ Pixar, là của Ed Catmull: “Nói ra một câu khẩu hiệu thì dễ, sống với đúng câu khẩu hiệu đó lại là một chuyện hoàn toàn khác.” Mà tôi sẽ trình bày điều này trong một bài chia sẻ khác của mình!

  • Điểm 9, điểm 10… cho ai?

    Điểm 9, điểm 10… cho ai?

    Dù đọc rất nhiều sách, thấm đẫm rất nhiều bài học về giáo dục khích lệ từ những người đi trước, nhưng khi phải đối mặt với những tình huống cụ thể, ta thường lại bị cuốn theo một cách hành xử sẽ mang đến kết quả ngược lại.

    Thời học cấp 2, cấp 3, tôi thường nghe thấy bố mẹ các bạn tôi mắng mỗi khi chúng tôi đạt điểm không tốt. Và sau mỗi lần như vậy, câu chốt là: Học thì ấm vào thân mày chứ học cho bố/mẹ mày đâu.

    Sự thật có đúng là vậy không? Khi bố mẹ nói với con câu như thế?

    Về mặt bản chất, chẳng có gì sai trong câu nói đó cả. Rõ ràng, việc học là tốt cho con, là để ấm vào thân chúng nó. Sai làm sao được. Vậy mà tại sao nói mãi chúng nó vẫn chẳng hiểu ra vậy trời.

    Hôm rồi, sau bữa cơm, tôi ngồi đọc sách, vợ bảo: “Hôm nay An có điểm thi học kỳ II rồi đấy, Anh đã hỏi con chưa?” Tôi bèn quay sang hỏi con. 
    – Điểm thi của con thế nào? Nói cho Ba nghe với! 
    – Con được một con 10 và một con 9 ạ. 
    – Ồ, tuyệt! Điểm 9 của môn gì vậy?
    – Dạ, môn Toán ạ.
    – Sao vậy, con đã làm nhầm ở chỗ nào thế. 
    – Cái bài đó hôm trước có 1 bạn lên bảng làm, cô giáo bảo đúng, con làm kết quả đúng như thế, mà lại bị sai. Nên sai là tại cô giáo. 
    – Đổ lỗi tại cô giáo là con đang trốn tránh, cũng giống như bữa trước con hỏi Ba về việc một người có tiền mà làm mất tiền rồi đổ cho không may mắn ấy. Con không được đổ lỗi cho người khác với bất cứ việc gì liên quan đến mình. Okie? 
    – Vâng, con nhớ rồi ạ. 
    – Con có thích điểm 10 hơn không?
    – Dạ, có ạ! 
    – Vậy lần sau con phải cẩn thận hơn khi làm bài nhé. 
    – Vâng! Con cảm ơn Ba.

    Sau đó tôi nói chuyện thêm với cháu về việc cần phải sử dụng giấy nháp với môn toán, phải luôn nghi ngờ mọi thứ, không được chủ quan, không được tự mãn, phải bla bla bla.

    Khi hai ba con nói chuyện xong, vợ tôi mới quay sang nói về điểm 9 đó, với giọng điệu tỏ rõ sự không hài lòng. Vợ tôi gọi cho cô giáo chủ nhiệm để hỏi về điểm 9 đó ngay trước mặt con. Rồi kể lại cho con rằng cô bảo con thế này, cô bảo con thế kia, và chốt lại: Con học thì được cho ai?

    Vậy rốt cuộc là điểm cho ai?

    Con cái là niềm tự hào, hãnh diện của cha mẹ. Nhưng tôi có cảm giác, nhiều bậc cha mẹ đang khiến cho niềm tự hào đó trở thành một nhu cầu của bản thân mình. Nhu cầu được tự hào, cùng hình ảnh đứa bạn vừa khoe thành tích 2 điểm 10 của con nó trên Facebook hôm trước, làm cho họ mất đi sự bình tĩnh vốn có, dẫn đến những hành xử đã vô tình biến việc đạt được điểm 9 là một lỗi lầm vô cùng ghê ghớm, một cái tội trong đầu mỗi đứa trẻ.

    Và khi họ đặt ra câu hỏi “Con học thì được cho ai?” hay nói câu “Mày học thì được cho mày chứ được cho bố/mẹ mày đâu” với nhã ý và bản chất cô cùng cao cả, nhưng sự thật là CHÍNH BẢN THÂN họ muốn có được cái điểm 10 đó. Họ đang thể hiện nhu cầu được TỰ HÀO, được HÃNH DIỆN và áp đặt con cái phải thực hiện điều đó thông qua việc học tốt.

    Khao khát thể hiện bản thân là có sẵn trong mỗi người, bất kể ở độ tuổi nào. Khi đối diện với từng tình huống cụ thể xảy ra với chính con cái của mình, cần phải dừng lại suy nghĩ thật cẩn trọng trước khi nói ra hoặc làm bất cứ một điều gì. Đừng thể hiện cái nhu cầu tự hào của mình ra một cách mất kiểm soát.

    Nói làm sao để việc đạt được một kết quả tốt hơn là mong muốn của con, là khao khát của con, là phải do chính con nói ra. Đó mới chính là HỌC CHO CON một cách đúng nghĩa.

    Áp dụng trong quản trị như thế nào?

    Đối với những cấp quản lý, lãnh đạo cũng vậy. Đừng bao giờ lãng phí thời gian để nói về những kết quả chưa hoàn hảo của một nhân viên trước mặt những người khác. Nói và hành xử làm sao để nhân viên thấy được việc đạt được một thứ gì tốt hơn, một mục tiêu lớn hơn là một kết quả đáng khao khát của chính họ, chứ không phải là một sự áp đặt.

    Nói một câu châm ngôn, hô hào một câu khẩu hiệu thì dễ. Sống với chúng lại là một chuyện hoàn toàn khác. Ai cũng có thể biết tại sao phải thế, nhưng không phải ai cũng biết làm thế nào để đạt được điều đó.

  • Tư duy sáng tạo: Phải DÁM thử cái mới

    Tư duy sáng tạo: Phải DÁM thử cái mới

    Hôm trước anh có anh đồng nghiệp tự dưng qua chỗ mình ngồi
    Tay bắt mặt cười bảo,
    “Chúc mừng chú!”
    “Chúc mừng chú đã có làm được một điều mới!”
    “Chú đã đi làm bằng xe ga”
    Anh này trước làm cùng phòng với mình
    Nhưng giờ chuyển qua làm quản lý phòng bên cạnh

    Hồi mới đi làm, cách đây khoảng 11, 12 năm rồi – Mình chạy xe Dream hàng Tàu chính chủ. Còi gương đầy đủ, nhưng thiếu phanh trước. Chạy riết cả năm rồi chỉ dùng phanh sau. Cần đạp ở chân bên phải.

    Hồi công ty ra mắt sản phẩm mới năm ở khách sạn Daewoo, chị trưởng phòng nhờ đi xe Nouvo từ địa điểm tổ chức về. Xe đang bon bon trên đường Nguyễn Khánh Toàn, bỗng thấy chiếc xe ô tô ở ngay trước mặt. 

    Hai chân dò mãi chẳng thấy chân phanh đâu?!? Rầm… ! (Xe nảy ra) Rầm! Thế là từ đó không trèo lên xe tay ga nữa…

    …cho đến 10 năm sau. 

    Trong một lần vô Sài Gòn chơi, cô bạn đưa cho Vespa bảo đèo. Giờ đang chạy Wave 110 có dùng phanh trước bóp tay nên mình tự tin đèo.

    Lúc đầu chạy tà tà, thấy êm ngon. Hết Nguyễn Văn Cừ đến Dương Bá Trạc. Qua cầu Kênh Xáng gió mát cũng lên đến 40 km/h. 

    Bỗng đâu cái ổ gà to bằng cái ổ ngan chình ình giữa lối. Chẳng còn cho người ta cơ hội để bóp cái gì nữa! Rầm!!! Chẳng còn kịp bóp nữa!

    Từ đó không còn trèo lên xe tay ga nữa…

    … cho đến tháng trước, vợ kêu đi Lead nặng, dắt đau lưng. 

    Mình thương nên đổi cho xe nhẹ. Mình chọn chạy Lead. Lúc đầu đi chậm thôi. Cứ tà tà chạy sát mép đường cùng mấy em học sinh đi xe điện.

    Mọi thứ cứ gọi là ngon! Sáng đi làm từ 6 giờ, cũng đến kịp check vân tay trước 8 giờ. Tốc độ trung bình dưới 20km/giờ. Qua hơn tháng, giờ chạy ngon luôn. Giờ trèo lên Wave thấy ì ạch chậm.

    ***

    Con người ta tiếp nhận cái mới cũng y như vậy đó. Ta đang đi xe Wave ngon rồi sao tự nhiên bắt chạy Lead. Xe Lead hiện đại đấy nhưng chạy Wave thì có làm sao nào? Phải có lý do gì hợp lý thì người ta mới thử chứ.

    Với bất cứ thứ gì mới đột nhiên ập đến. Chính sách mới, thông tư mới, luật mới. Công nghệ mới, sản phẩm mới. Cả những ý tưởng mới cũng thế. Đều khiến người ta sợ.

    Sợ là phản ứng bản năng giúp ta an toàn trước những hiểm nguy, mà ta có từ thời còn ăn hang ở lỗ từ thời tiền sử. Sợ thì não sẽ tự tiết ra hormone kích thích cơ thể vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu hoặc bỏ chạy. 

    Ta cần đảm bảo sự an toàn trước. Chứ chẳng dại gì chọn ngay cái mới – rất nguy hiểm. Chẳng may fail thì die! Kiểu như người tiền sử gặp voi ma mút thì phải chạy trước đã. 

    Chính vì thế mà hàng triệu ý tưởng đã chết khi còn là trứng nước. 

    Hàng triệu ý tưởng đã chết từ khi còn là trứng nước!

    Hồi mới đi làm mình chỉ biết đến Windows thôi, nên khi nghe đến macOS, Linux thấy lạ lắm. Nhưng đọc xem trên mạng thấy dân creative dùng Mac nhiều lắm, nên cũng mượn tìm MacPro về dùng thử. 

    Mở lên thấy lạ lẫm. Dùng không quen. Được vài ngày đem trả.

    Mười năm trôi qua mà ta vẫn cứ là ta của ngày hôm qua. Muốn sáng tạo lắm mà chẳng biết phải làm sao. Phải làm sao đây? 

    Thế rồi ngày nọ đọc sách nó bảo rằng: Muốn có sáng tạo thì phải chấp nhận thử cái mới. Những cái mà mình chưa từng thử. Những cái mà mình chưa từng thích. 

    Okie fine! Lại thử thôi!

    Web browse thì: Chrome, Firefox, Edge, Safari. Văn bản thì: Microsoft Office, LibreOffice, Google Docs. Sách: Kinh tế, Văn học, Comic, Kỹ năng, Marketing, Lịch sử, Địa lý, … Nhạc: Đen-Trắng, Del Mar, Rock, EMD, New Age, Dân ca, … Rồi đến ăn mặc cũng thử hết các loại, các kiểu. 

    Hệ điều hành: Windows, macOs, cứ có bản cập nhật MỚI là install luôn. Thấy trend MỚI trên mạng xã hội là Google ngay. Rồi nghĩ mình có thể áp dụng cho mình được không? Có áp dụng cho công việc của mình được không?

    Dần dần không còn sợ cái mới nữa. Sẵn sàng đón nhận cái mới bằng tất cả sự háo hức, và nhận ra rằng: Thất bại nhiều chẳng thể giúp ta tránh được thất bại. (Vì cuộc sống này phức tạp, mơ hồ, luôn thay đổi). Mà thất bại sẽ giúp ta đứng dậy NHANH hơn sau mỗi lần fail.

    Muốn sáng tạo thì phải thử cái gì mới.

    Tập sáng tạo là như thế đó. Là dám chấp nhận cái mới. Là can đảm thử (dùng/làm) cái mới. Là hướng đến chỗ “không an toàn” (tức là “mạo hiểm”.)

    Bạn đã lần nào THỬ lao vào chỗ không an toàn chưa? Hay vẫn luôn mặc định những lựa chọn an toàn?

    Robin Sharma từng nói: “Không có gì điên khùng bằng việc ngồi hi vọng những hành vi cũ sẽ tạo ra một kết quả mới.”

    SÁNG TẠO là DÁM THỬ CÁI MỚI!

  • Khi ta có thời gian để cảm nhận

    Khi ta có thời gian để cảm nhận

    Cái nắng đã oi ả. Và càng trở nên khó chịu hơn với tiếng ve kêu ra rả suốt ngày. Ve ở Hà Nội không già bằng ve ở trên rừng nên tiếng kêu mang giai điệu sầu thảm hơn là hào sảng, nên cách gọi cũng khác nhau, ở vùng rừng họ gọi là ve sèng – mang đậm tiếng địa phương nhưng lại mang một âm hưởng hoàn toàn khác, mang một hơi thở hoàn toàn khác về cảm nhận của tiếng ve mùa hè.

    Phượng và bằng lăng năm nay nở rộ, đường Duy Tân, và những con đường xung quanh khu công nghiệp vừa và nhỏ Cầu Giấy ngập một màu đỏ của hoa phượng và màu tím của bằng lăng.

    Ngỡ ngàng khi một buổi chiều mưa mở rèm nhìn qua ô cửa kính của tầng 8 xuống, thấy đỏ rực trong mắt một màu. Rồi chợt nhận ra rằng chính nó, chính Phượng mới là một hoàng hậu của mùa hè, nổi bật nhất trong hay ở bất cứ khoảng đường hay góc vườn nào. Có khi là ở một góc đường, có khi ở góc vườn, có khi ở ở trong một góc sân trường kỷ niệm nào đó nằm sâu trong ký ức, không xa lắm nhưng cũng không thực sự rõ ràng để cảm nhận.

    Không có quá nhiều lựa chọn cho con đường trước mặt, mù mịt và không thể xác định. Chả ai bảo cho những đứa đứa học sinh biết về con đường sau cánh cửa trường cấp 3 là gì hay làm thế nào để biết được con đường đó. Những suy nghĩ non nớt chỉ nghĩ được rằng phải liên hoan chia tay trước ngày thi tốt nghiệp để tránh việc những người không làm được bài sẽ không tham gia nếu tổ chức sau kỳ thi.

    Cũng đã có những giọt nước mắt rơi mà không hề biết là vì tiếc nuối hay lo sợ con đường đi trước mặt mình. Nhớ mãi câu “chỉ có một điều có thể chắc chắn được ở tương lai là sự không chắc chắn” mà đọc mãi rồi mới hiểu hết được…

    Cũng chả biết phượng và bằng lăng mọi năm có nở nhiều hay không, cũng chả biết có khi nào sự hòa quyện của các màu sắc đó khiến cho những suy nghĩ cứ vẩn vơ, cứ trôi về một nơi vô định hay không. Hay bởi vì ta không có thời gian nào để dành riêng cho những ký ức về một miền xa xôi nào đó, vừa tiếc nuối, vừa sợ sệt.

    Khi ta có thời gian để cảm nhận những thứ rất đỗi quen thuộc mà những ngày bình thường nó bị lấp đầy bởi công việc, bởi lo toan về tiền, …

    Một buổi sáng mời bạn một ly cafe buổi sáng trên con đường mới được đặt tên. Cố gắng dậy sớm để tạt vòa một cây ATM để rút tiền trang trải cho chi tiêu của cả gia đình trong một tháng. Nắng sớm nhạt mà trong, sắc mà lại ngọt chiếu xiên qua hoặc thẳng vào những nụ bằng lăng tím nhạt nhạt. Cả một con đường hàng trăm mét chỉ một màu bằng lăng tím tái. Để khi đi qua nó đã xa rồi mà vẫn cố ngoái lại nhìn, ngắm… Tự nhiên thấy mình đã đánh mất một cái gì đó…

    Định mang máy ảnh đi chụp lấy một ít làm tư liệu, nhưng chợt thấy rằng nó đã ở trong mình rồi thì phải nên khi đi qua những hàng cây ấy, thấy mình như thuộc về nó, là một phần của nó. Chắn chắn nhiều người cũng đã có những những bức ảnh thật đẹp của phượng và bằng lăng, và các bạn hẳn sẽ chẳng mất gì nếu cho tôi xin một tấm…

    Hãy dành tặng cho mình một vài khoảng thời gian để cảm nhận – như một phần thưởng cho chính bản thân./.

  • Muốn có sáng tạo thì phải làm sao?

    Muốn có sáng tạo thì phải làm sao?

    Sáng tạo là yếu tố cốt lõi tạo nên mọi sự thay đổi đột phá trong bản thân mỗi người. Nhưng ít ai biết rằng, mọi sự thay đổi lớn đều là sự tích luỹ của rất nhiều những thay đổi bé xíu, theo thời gian.

    Muốn thay đổi phải có sáng tạo. Muốn sáng tạo phải có cảm hứng. Muốn có cảm hứng phải làm sao đây? Có được rồi phải làm sao để giữ được nó đây?

    12 mẹo/bí kíp giúp luôn giữ được cảm hứng là infographic mà nếu bạn quyết tâm áp dụng với mình, sẽ giúp bạn có những thay đổi rất tích cực.

    12 bí kíp giúp luôn giữ được cảm hứng
    12 bí kíp giúp luôn giữ được cảm hứng

    SỐNG LÀNH MẠNH

    Một ngày của tôi bắt đầu từ 4h45 với một cốc nước lọc. Luôn có một chai nước lọc ở ngay đầu giường. Sau đó tôi đi thể dục buổi sáng. Chạy bộ, cầu lông và vài bài tập ở phòng gym là những loại hình mà tôi tham gia. Nếu bạn bắt đầu mỗi ngày mới bằng sự năng động, bạn sẽ cỏ cả ngày năng động.

    Vì dậy sớm, nên tôi cũng đi ngủ khá sớm. Tôi thường đi ngủ vào khoảng từ 22h00-22h30. Không có thứ nước tăng lực nào tốt hơn một giấc ngủ đủ. Nhà sư Thích Nhất Hạnh đã từng viết, đến con nai bị thương, nó cũng biết tìm một nơi yên tĩnh để nằm yên cho vết thương chóng lành.

    Một giấc sâu không mộng mị, tỉnh dậy chào ngày mới bằng một cốc nước trong lành, vận động đầu óc bằng việc đọc vài trang sách, vận động thể chất bằng việc thể dục, đó là cách tốt nhất để bạn có một ngày đầy hứng khởi.

    LÊN KẾ HOẠCH NGÀY

    Viết ra được các việc cần phải hoàn thành trong ngày có ý nghĩa nhiều hơn bạn tưởng. Theo phản xạ của não, viết ra đồng nghĩa với bạn cam kết với chính mình và quyết tâm thực hiện nó.

    Khi đã thường trực trong đầu về các việc phải hoàn thành, tôi sẽ tập trung 100% suy nghĩ vào để giải quyết từng việc một. Tôi từng nghe ai nói về việc trong thời đại ngày nay phải làm nhiều việc cùng lúc thì mới là người thành công. Tôi nghĩ đó hẳn phải là một thiên tài. Đối với tôi, không gì hiệu quả hơn bằng sự tập trung toàn bộ trí óc để giải quyết MỘT vấn đề. Như John C. Maxwell viết:”Một vị tướng giỏi chỉ tham chiến trên một mặt trận trong một thời điểm”.

    Hoàn thành tưng việc, tâm lý ta cũng tự có được sự khích lệ, hứng khởi. Giống như khi ta đếm ngược để đớn thời khắc giao thừa vậy. Đầy sự phấn khích vì từng việc từng việc đã được ta THỊT gọn, ngon lành! Thà hoàn thành 3 việc trong ngày còn hơn là hoàn thành 20% của 10 việc.

    LUÔN HỌC HỎI

    Đọc sách giấy là một trải nghiệm hoàn toàn khác với ebook. Khi ebook xuất hiện, nó tiện dụng vì có thể mang đi cả thư viện bất cứ nơi đâu. Nhưng giờ khác rồi. Facebook và các mạng xã hội khác đã khiến ta tiếp xúc với thiết bị công nghệ cả ngày, nên đọc ebook sẽ cho cảm giác gần như đọc tin tức, blog online vậy.

    Tôi thường đọc song song 2 cuốn sách với chủ đề khác nhau cùng lúc. Khi đọc mà tôi không thấy tiếp thu được điều gì, không hiểu nổi đoạn đó tác giả truyền đạt điều gì, tôi sẽ gấp cuốn sách đó lại, mở một cuốn khác với thể loại hoàn toàn khác ra đọc. Não của chúng ta không thể nhồi nhét thêm kiến thức về martketing vào thời điểm này, nhưng vẫn có thể tiếp nhận tri thức về kỹ năng sống.

    Lướt web không chỉ cập nhật các tin tức thời sự, thể thao, công nghệ, mà còn cập nhật các xu hướng, các kiến thức mới về sử dụng công nghê, công cụ mới.

    TẬP TRUNG VÀO NHỮNG GÌ KHIẾN BẠN HẠNH PHÚC

    Nghĩ đến những giây phút khiến mình hạnh phúc sẽ giúp tái tạo lại cảm giác vui vẻ. Nó sẽ khiến bạn mỉm cười – và đẩy lùi căng thẳng. Nhớ về những người đã giúp đỡ, tự nói thầm “Cảm ơn Bố Mẹ, Thầy/Cô, anh, … đã giúp con, em hiểu/thấy/có được…” sẽ khiến tôi thấy mình cần phải cố gắng hơn nữa để xứng đáng với sự chỉ bảo, giúp đỡ đó.

    Tôi cũng dành những ngày cuối tuần để đi câu cá hoặc chụp ảnh. Khi chụp ảnh, khi câu cá, tôi để tâm trí tôi hoàn toàn vào việc chụp ảnh, câu cá. Không được để những suy nghĩ về công việc xe kẽ vào. Hãy hòa mình, hãy tận hưởng.

    Thực hành trong bao lâu để có được điều này?

    40 ngày là khoảng thời gian để bạn có được điều này. Nếu bạn làm đi làm lại một việc gì đó đến 40 lần, bạn sẽ thuần thục việc đó. Hãy bắt đầu thay đổi từ ngay hôm nay. Bởi một thay đổi nhỏ cũng sẽ dẫn đến những kết quả cực kỳ ấn tượng mà bạn không thể tin được!

  • Động lực, Lựa chọn và Năng suất

    Động lực, Lựa chọn và Năng suất

    Kiến tạo lựa chọn là như thế nào?

    Tại SpaceX, thay vì quy định thời hạn cho nhân viên, Musk thường hướng dẫn các kỹ sự tự làm chủ thời hạn của chính họ. Elon không bảo “Anh phải hoàn thành việc này trước 2 giờ chiều ngày thứ Sáu”, mà sẽ nói “Việc này là không thể, nhưng tôi cần hoàn thành trước 2 giờ chiều ngày thứ Sáu. Anh làm được không?” Và nếu bạn bảo được, thì bạn sẽ không làm việc cật lực vì Musk bảo bạn làm thế – mà vì chính bạn.

    Vào 7-Eleven mua bia, nhìn thấy 2 bịch Budweiser: 1 bịch 12 lon giá $17, 1 bịch 18 lon giá $18. Không phải nghĩ, xách luôn bịch 18 lon ra tính tiền. Mua xong mới nhận ra mình đã mua nhiều hơn bình thường. Doanh số bán hàng của Budweiser bỗng dưng tăng gấp rưỡi vì chính sách đặt giá này.

    Đây chính là cách để tạo ra động lực cho người khác: Để cho họ được lựa chọn và nỗ lực vì lựa chọn đó.

    Mất động lực thì sẽ như thế nào?

    Khi mất động lực, ta chẳng muốn làm gì cả. Tham gia các cuộc họp ta ngồi nghe mà thấy mình như kẻ ngoài cuộc. Quản lý giao việc gì thì làm việc đó, hướng dẫn, chỉ bảo làm thế nào thì ta sẽ làm y như thế, kết quả đúng như mong muốn của họ. Ta có thể ngồi cả ngày, thậm chí cả tuần chẳng làm được gì ra hồn, quản lý hỏi việc nào thì ta trả lời chung chung, vì cũng chẳng thể nhớ nó đang đến đâu. Nhưng cứ có deadline là ta vẫn hoàn thành đúng hạn!

    Nhìn ở góc độ của người quản lý, sẽ thấy, những người mất động lực luôn bị động trong mọi tình huống. Họ hời hợt, bàng quan trong mọi hoạt động, công việc, nếu phải lựa chọn, họ sẽ để mọi người chọn trước rồi đưa ra lựa chọn theo số đông. Họ là những người không có sự chủ động.

    Mất động lực vô cùng nguy hiểm, người bị mất động lực sẽ phải trải qua những cảm xúc vô cùng tồi tệ. Còn công ty thì sẽ giảm năng suất trông thấy.

    Làm thế nào để có động lực?

    Có thể bạn đã nhận ra rằng: Chủ động chính là yếu tố cốt lõi giúp chúng ta có được động lực. Những ai có được sự chủ động, sẽ làm việc năng suất hơn rất nhiều và gặt hái được nhiều thành công.

    Bạn có thể tự kiểm chứng điều này, bằng cách quan sát một ngày làm việc của những người đã từng đạt giải thưởng Nhân viên xuất sắc tháng ở Văn phòng/Trung tâm của bạn.

    Giờ bạn hãy nghĩ về những khoảng thời gian bạn/nhóm của bạn làm việc hiệu quả nhất, tạo ra năng suất cao nhất, và nhận ra rằng đó là lúc bạn/nhóm của bạn có được sự chủ động nhiều nhất.

    Ta kiến tạo nên lựa chọn.

    Nhưng làm thế nào để tạo ra được sự chủ động cho mình? Làm thế nào để tạo ra sự chủ động cho cấp dưới của mình?

    Câu trả lời: Hãy cho mình/họ được lựa chọn.

    Trở lại cậu chuyện về bia Budweiser ở trên, họ đã xây dựng nên chính sách bán hàng bằng cách để cho khách hàng được Bởi vì chúng ta ai cũng thích chọn mua chứ không thích bị bán hàng.

    Trong lĩnh vực sản xuất TVC quảng cáo, các Agency luôn đưa ra cho khách hàng của mình hơn một sự lựa chọn về kịch bản, giá cả, để cho họ được lựa chọn. Khách hàng sẽ luôn hài lòng về lựa chọn của họ.

    Khi mời thầu dự án, chúng ta cũng muốn có nhiều người nộp hồ sơ, để có nhiều lựa chọn. Và khi đã chọn rồi, ta sẽ luôn hài lòng về lựa chọn của mình.

    Mỗi buổi sáng, tôi để cho các con của tôi được chọn ăn sáng hoặc không ăn. Chỉ một lần chọn không, còn lại thì chúng chúng đều chọn có. Dù có hay không, chúng đều cảm thấy chúng không bị áp đặt, và hoàn toàn chịu trách nhiệm về lựa chọn của mình.

    Tại sao lựa chọn lại tạo nên động lực?

    Xét ở góc độ tâm lý, khi được lựa chọn, chúng ta sẽ nỗ lực hết mình để chứng minh cho người khác thấy lựa chọn của mình là đúng đắn nhất, và hoàn thành nó với trách nhiệm cao nhất. Chẳng ai lại muốn chọn sai để làm sai. Và chẳng ai muốn phụ lòng tin của người đã trao sự lựa chọn đó cho mình.

    Khi được lựa chọn, ta tự cam kết với bản thân để hoàn thành lựa chọn đó. Ta làm việc đó là vì/cho bản thân mình chứ không phải vì/cho người khác.

    Lựa chọn tạo nên sự chủ động. Sự chủ động sẽ tạo nên động lực. Động lực tạo ra năng suất vượt trội.

    Hãy tạo động lực ngay!

    Hãy bắt đầu ngay từ việc tự chọn món mình sẽ ăn vào sáng mai, đến chọn bộ phim mình sẽ xem vào cuối tuần này. Với mỗi mục tiêu được giao, hãy có hơn 1 phương án để hoàn thành nó, và để cho cấp trên lựa chọn. Hãy sống ở thể chủ động, luôn đấu tranh để giành lấy sự chủ động trong mọi việc.

    Hãy trao quyền được lựa chọn cho các thành viên trong nhóm của mình, tin tưởng rằng họ sẽ hoàn thành mục tiêu công việc với lựa chọn đó. Hãy chấp nhận những cách làm mới mẻ, những ý tưởng táo bạo. Hãy kiến tạo nên sự chủ động để mỗi cá nhân có thể phát huy hết năng lực của mình.

    Hãy tạo động lực cho mình/người khác ngay từ hôm nay. Đừng đợi!