Ngày học cấp Hai, trường tổ chức đi tham quan Đền Hùng.
Hồi đó bố mẹ lo ngày hai bữa còn chẳng đủ nữa là.
Nên không có tiền cho con đi tham quan được đâu.
Cô giáo chủ nhiệm mến cậu học trò nghèo bảo cứ đi đi…
Đến giờ vẫn mãi biết ơn Cô.
Đến lúc đi học nghề.
Trường có thuê ông Thầy là nhà làm phim có tiếng về dậy.
Ngày đó sách không dễ kiếm như bây giờ.
Thầy tặng cho trò mượn vài cuốn về photo.
Trò giữ đến tận bây giờ.
Hồi mới đi làm.
Mò mẫm trên mạng cho một tài liệu như mò kim đáy bể.
Thấy các diễn đàn nước ngoài share nhiều thứ hay ho quá trời.
Mới mạo muội hẹn một ông Admin diễn đàn để bàn cách xây dựng lại cái trang ông đang quản lý.
Hẹn lần hẹn lượt mãi không được.
Ông cứ bảo phải đến chỗ ông. Mình thì lại mù đường Hà Nội. Ngày đó đâu có google map như bây giờ.
Thế là mình mò mẫm vbb, xenforo tự làm diễn đàn chơi.
Nhớ chuyến tham quan cô tặng, nhớ cuốn sách photo thầy đưa. Mình nhận ra giá trị của sự cho đi.
Thấm thoắt 10 năm. Xã hội thì đầy những bài học. Có lúc bảo: sẽ sống theo cách công bằng, ai sống với mình thế nào – mình sẽ sống lại với họ như thế.
Nhưng làm gì có sự công bằng.
Trong cuộc sống này chỉ có cho đi nhiều hơn hoặc nhận về nhiều hơn.
Công bằng chỉ có trên các biểu ngữ, trong văn chương, hay trong chuyện phiếm ở quán trà, quán bia mà thôi.
Chỉ có nhận phần hơn hoặc kém.
Mà đời thì chẳng ai ngu gì lại nhận phần kém hơn về mình cả.
Bạn deal cái gì thì cũng phải xem mình được gì trước nhất.
So với phần mình mất thì có hơn hay không.
Bỏ ra một thì cũng phải lấy về một phẩy một chứ.
Dại gì mà lấy về không phẩy chín đúng không nào.
Nhưng khoan đã. Phá luật đi. Thử một lần làm ngược lại xem sao.
Tất cả mọi người đều muốn phần hơn thì ta cho họ phần hơn trước đi. Nhận được không phẩy năm thì có làm sao đâu.
Google cho search mọi thứ FREE kìa. Facebook, Instagram, … cho đăng mọi thứ miễn phí kìa.
Paul Arden nói:
“Tôi muốn có nghĩa là: nếu tôi muốn điều gì đủ mãnh liệt, tôi sẽ nhận được nó.
Đạt được điều bạn muốn nghĩa là đưa ra các quyết định mà bạn cần thực hiện để đạt được nó.
Không phải các quyết định mà những người xung quanh cho rằng bạn nên lựa chọn.
Đưa ra quyết định an toàn là một điều dại dột, có thể đoán trước và không mang lại điều mới mẻ.
Quyết định không an toàn khiến bạn phải động não và phản ứng lại theo cách bạn chưa từng nghĩ đến.
Và suy nghĩ đó sẽ dẫn đến những suy nghĩ khác giúp bạn đạt được điều mình mong muốn.
Bắt đàu bằng những quyết định tồi tệ và rồi nó sẽ đưa bạn đến một nơi mà người khác chỉ dám mơ ước mà thôi.”